Chương 68

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 68

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cơ thể đột nhiên cong lên như con tôm, tay luồn vào trong tóc của Nghiêm Kỷ nắm lấy tóc anh, vừa khóc vừa kêu, nhưng cơ thể lại không kiềm chế được mà run rẩy.
Cô ấy đạt cao trào nên rất nhạy cảm.
Nghiêm Kỷ cố ý dùng đầu lưỡi ướt đẫm linh hoạt cắm vào miệng huyệt, thỉnh thoảng liếm vào viên trân châu.
“Không…không muốn nữa! Nghiêm Kỷ! Thả tôi ra!”
Chờ Mộc Trạch Tê không nhịn được nữa, a a hét lên.
Ngón tay rõ ràng cắm vào trong cái lỗ nhỏ, cắm vào một bên mẫn cảm lồi lõm co rút, môi mỏng mút hột le mút mạnh một cái.
Mộc Trạch Tê lập tức thất thần ngẩng cổ lên, cơ thể căng thẳng cứng đờ, không còn sức lực mà trượt xuống, lại bị Nghiêm Kỷ một tay ôm lấy.
Cao trào mãnh liệt cuốn trôi hơi thở nghẹn ở cổ họng Mộc Trạch Tê, không có tiếng động. Chỉ có cơ thể co rút run rẩy dữ dội, âm hộ phun ra một dòng dịch tình nóng bỏng.
Thật kinh khủng…

Toàn thân Mộc Trạch Tê vẫn đang run rẩy, Nghiêm Kỷ đích thân liếm khuôn mặt của cô, hôn đến cái miệng nhỏ nhắn không khép lại được của cô, cùng môi lưỡi dây dưa.
Côn thịt thô cứng chống lên chân Mộc Trạch Tê cọ cọ, quy đầu to lớn cọ xát môi hoa ướt, phát ra âm thanh lép nhép dâm mỹ.
“Ưm” Mộc Trạch Tê căng thẳng túm lấy quần áo của Nghiêm Kỷ, tim đập thình thịch.
Ngay khi Mộc Trạch Tê cho rằng hôm nay sẽ “không thoát kiếp nạn” này.
Nghiêm Kỷ lại không đi vào, mà chỉ cầm lấy bàn tay nhỏ bé của cô để cầm lấy côn thịt nóng cứng để di chuyển nó.
Nghiêm Kỷ liếm cổ cô: “Cậu yên tâm đi, lần đầu tiên chúng ta phải có đủ thời gian mới được. Hay là cậu muốn tiếp tục?”
Mộc Trạch Tê vội vàng lắc đầu. Chỉ cần Nghiêm Kỷ không đi vào, Mộc Trạch Tê có thể làm bất cứ điều gì.
Nhìn thì có vẻ to nhưng khi cầm trên tay thì tay Mộc Trạch Tê dường như không thể nắm hết được. Mà xúc cảm cứng rắn và nóng này lại càng kinh người.
Nghiêm Kỷ nắm chặt lấy bàn tay mềm luống cuống muốn buông ra, nắm lấy cùng nhau trượt xuống.
Một bên lay động, Nghiêm Kỷ vừa thở hổn hển, giọng nói rất dễ nghe: “Thì ra tay của Tê Tê lại mềm mại như vậy.”
Mộc Trạch Tê xấu hổ đến mức muốn vùi mặt vào xuống đất, nhưng Nghiêm Kỷ nhất định phải khống chế cô, nhìn chằm chằm vào ánh mắt ngượng ngùng không biết đặt chỗ nào của cô.
Trái tim Mộc Trạch Tê vẫn đập dữ dội, tiêu hao càng lớn, một lúc sau tay đã đau nhức.
Nghiêm Kỷ cũng không làm khó cô, sau khi hôn cô, thì bắn hết tinh dịch vào âm hộ hồng hào trong suốt của cô.
Nghiêm Kỷ và Mộc Trạch Tê ôm nhau, ngồi ở trên ghế, hai người đều đỏ mặt thở hồng hộc.
“Nghiêm Kỷ, lát nữa cậu lại đi đâu công tác phải không?”
Nghiêm Kỷ nhìn vành tai đỏ bừng của cô, biết cô chưa quen với sự thân mật của hai người hiện giờ.
Nghiêm Kỷ cũng hiểu, dù sao lúc trước mình đối xử xa cách với cô như vậy. Trong lòng cô vẫn luôn giữ lại.
Cho nên mặc kệ anh chơi đùa cô thế nào, chỉ cần không làm đến bước cuối cùng, cô đều thỏa hiệp lui bước, cho dù xấu hổ đến mức sắp vùi đầu xuống đất.
Chỉ là cuối cùng anh cũng sẽ đột phá đến bước kia, không xa, Nghiêm Kỷ thật sự đã chịu đựng đến cực hạn.
Dùng ngón tay vuốt vành tai cô, Mộc Trạch Tê lập tức nghiêng cổ.
“Ừm, tôi về là có việc, mấy ngày rồi không gặp cậu. Tôi vốn đã sắp xếp thời gian trước khi máy bay cất cánh nhưng tôi vẫn muốn gặp cậu.”
“Không ngờ cậu lại gạt tôi lén lút đi gặp người đàn ông khác. Cho nên mới trì hoãn một thời gian.”
Mộc Trạch Tê nghe câu sau không khỏi rùng mình: “Tôi đã giải thích rồi, cậu xem chưa… Chỉ là thân phận bạn bè thôi…”
Nghiêm Kỷ không gợn sóng ừ một tiếng, cũng không phủ nhận cô thực sự có tâm như vậy.
“Nhưng sau này không thể gặp mặt anh ta nữa. Sau tất cả, những gì anh ta muốn không chỉ là mối quan hệ bạn bè.”
Mộc Trạch Tê vội vàng biện bạch: “Thời gian tôi và Chu Đan gặp nhau cũng không tính là một trăm vạn của cậu!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận