Chương 73

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 73

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nghiêm Kỷ và Lâm Thi Vũ khi ở cùng nhau luôn có rất nhiều điều để nói, hai người cùng thản nhiên hợp tác trao đổi. Mà Mộc Trạch Tê ngẫm lại mình cùng Nghiêm Kỷ, cũng chỉ có chút vấn đề về thể xác.
Nữ sinh đều rất để ý đến thần giao cách cảm và cộng hưởng cơ thể, nhưng điều họ muốn có nhất vẫn là thần giao cách cảm…
Trong khoảng thời gian Mộc Trạch Tê thất thần “nằm thẳng*”, thì Nghiêm Kỷ đã xoa nắn bầu vú nhạy cảm của cô.
(*) 摆 烂: nghĩa đen: nằm thẳng, bính âm: bǎi làn; thắp sáng. ‘Để nó thối rữa’, có nghĩa là “chủ động đón nhận một tình huống xấu đi, thay vì cố gắng xoay chuyển nó”.
Không thể nằm thẳng như vậy được! Sẽ bị ăn sạch! Mộc Trạch Tê túm lấy quần áo của Nghiêm Kỷ: “Nghiêm Kỷ… Không, không được.”
Nghiêm Kỷ thở hổn hển, nhẫn nại, vừa chạm vào Mộc Trạch Tê, anh giống như mất trí vậy.
Xong chuyện này, lát nữa là có thể ăn được, nhịn xuống, nhịn xuống…
Khi Mộc Trạch Tê và Nghiêm Kỷ quay lại, trên tay còn cầm ấm đun nước như thể hai người bọn họ đi lấy nước, nên không ai nghi ngờ gì cả.
Một nhóm người tập hợp lại với nhau. Ngoại trừ việc không nói chuyện với Nghiêm Kỷ ra thì La Nam Nam đều có hứng thú hỏi một chút về cuộc sống gần đây của mọi người.
Sau đó, người vui mừng có thêm một Mộc Trạch Tê.
Nghiêm Kỷ giữa chừng nhận một cuộc điện thoại, nhíu mày, nói muốn thảo luận vài điều với Lâm Thi Vũ, hai người tạm thời rời khỏi phòng.
Mà Trần Triết nhận được điện thoại của mẹ La, cậu ta nghe được khó khăn của mẹ La, trực tiếp đi xuống giúp bà làm thủ tục ứ đọng.
Mộc Trạch Tê ý bảo mình có thể làm được: “Không sao đâu, câu đi đi.”
Cô cũng rửa trái cây và gọt vỏ.
“Mộc Trạch Tê, cậu vẫn nên cách Nghiêm Kỷ xa một chút thì tốt hơn.” Những lời này, mang theo một loại cảnh cáo khuyên nhủ.
Mộc Trạch Tê đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn thấy La Nam Nam đang cúi đầu, không còn tinh thần như vừa rồi, tròng kính nặng nề che khuất tầm mắt của cô ấy.
Mộc Trạch Tê cho rằng cô ấy nhìn thấy mình và Nghiêm Kỷ vừa rồi giằng co, nên cô vội vàng che dấu.
“Không phải như cậu nghĩ đâu! Bạn học Nghiêm Kỷ tìm tôi chỉ là bảo tôi giúp một chút mà thôi!”
La Nam Nam tiếp tục: “Mộc Trạch Tê, cậu có nghĩ rằng thế giới này là có thật không?”
Mộc Trạch Tê?
“Cậu và Lâm Thi Vũ đã được định trước là sẽ rất khó hòa hợp, cậu cùng Nghiêm Kỷ sẽ luôn không bình đẳng và xa cách.
Cậu chỉ là một khiên để Lâm Thi Vũ làm bàn đạo để trưởng thành, chỉ thúc đẩy quá khứ giữa Lâm Thi Vũ và Nghiêm Kỷ, nếu như thế giới này đã được thiết lập, cậu có cảm thấy bất công hay không?”
Mộc Trạch Tê choáng váng trước một loạt câu hỏi này, da gà không hiểu sao mà dựng thẳng lên.
Không phải vì sợ hãi, mà là lời La Nam Nam nói lại có sự phù hợp khó hiểu với kinh nghiệm của mình.
La Nam Nam càng nói càng kích động: “Cho nên! Tôi không có nỗi thống khổ gì, lại còn bị tai nạn xe mà tàn tật, chẳng qua đây cũng chỉ là mấy nét kịch bản đã được thiết lập!”
Mộc Trạch Tê mở miệng vài lần, nhưng vẫn không nói gì.
Đúng lúc này, mẹ La mơ hồ nghe được âm thanh, đột nhiên chạy vào.
Mà La Nam Nam đã trùm chăn, không nói gì nữa, hình như trốn ở bên trong khóc.
“Con bé không làm cháu sợ không?”
Mộc Trạch Tê lộ ra vẻ mặt khó hiểu: “Bác gái? Bạn học La Nam Nam chỉ nói với cháu vài câu sau đó ngủ rồi ạ.”
Vẻ mặt của Mẹ La hoài nghi bất an, lúc La Nam Nam tỉnh lại, trong miệng cô ấy luôn nói một vài lời kỳ lạ, mẹ La đã nghe không ít.
Mà Mộc Trạch Tê người này luôn biết diễn, nói hai ba câu đã xua tan sự lo lắng của mẹ La, bà còn cười bảo Mộc Trạch Tê lần sau lại tới chơi.
La Nam Nam ở trong chăn, nghe Mộc Trạch Tê che chở cho mình, thật sự đoán đúng.
Trước kia cô ấy và Mộc Trạch Cư không quen biết, nhưng cô ấy không ít lần nhìn thấy cô và Lâm Thi Vũ tranh chấp.

Bình luận (0)

Để lại bình luận