Chương 81

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 81

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nghiêm Kỷ chỉ có thể rút ra một chút, không dám vào sâu thêm nữa.
Miệng huyệt vừa được phá đã bị đâm vào sâu bên trong, không thể chịu được, miệng huyệt chật hẹp đã sưng đỏ lên vì bị côn thịt ma sát.
Nhưng bên trong vẫn từng đợt mút vào, co rút có quy luật quấn lấy côn thịt, giống như muốn mút ra toàn bộ tinh dịch.
Bây giờ đưa nó vào phun ra một ít dịch đục màu trắng và chút dâm dịch hỗn loạn, nhỏ giọt dọc theo chỗ giao hợp của hai người.
Nghiêm Kỷ vừa nếm được mùi vị khoái cảm của tình dục không kiềm chế được.
Đâm vào vài cái cơ thể Mộc Trạch Tê đã run rẩy tiết ra khắp sàn nhà, khóc. Mùi vị của cô rất tuyệt, lại nhạy cảm, phản ứng quá yếu ớt khiến người ta thương xót.
Anh muốn chịch cô ấy nhiều hơn nữa.
Cơ thể run rẩy như co giật, hai chân mềm nhũn, Mộc Trạch Tê không đỡ được cơ thể, cơ thể khuỵu xuống.
Lắc đầu cũng không thể làm được, vừa khóc vừa lẩm bẩm: “Không được… Tôi đói quá… Đói quá…”
Mộc Trạch Tê thật sự không được, cô không còn chút sức nào.
Cuối cùng Nghiêm Kỷ đâm hơn mười cái, bị âm hộ mút vào, sung sướng mà bắn tinh.
Nghiêm Kỷ gọi điện thoại cố định trong phòng, sau khi bảo người giúp việc chuẩn bị cháo, thì ôm Mộc Trạch Tê vào phòng tắm.
Mà Mộc Trạch Tê đã kiệt sức đến mê man, nửa tỉnh nửa mê.
Vẫn là mùi cháo thơm ngát xông vào mũi đánh thức cô dậy.
Nghiêm Kỷ đỡ cô mềm nhũn dậy: “Mộc Trạch Tê, ăn cháo rồi ngủ.”
Lông mi Mộc Trạch Tê rung lên vài lần, trên người đã được tắm rửa sạch sẽ cảm giác rất sảng khoái. Cái miệng nhỏ bị hôn gặm đến sưng đỏ đóng mở vài lần, cuối cùng không thể nhấc lên được nữa.
Thật mệt mỏi… Ngay cả một ngón tay cũng không thể nhúc nhích.
Nghiêm Kỷ lại thoải mái đến thần thanh khí sảng, giơ tay lên uống cháo, dùng miệng đút cho Mộc Trạch Tê uống.
Mộc Trạch Tê nuốt một ngụm, sau đó bối rối lắc đầu không cần.
Nghiêm Kỷ lau sạch cháo tràn ra bên môi Mộc Trạch Tê: “Sao vậy? Cậu đã ăn nhiều nước miếng của tôi như vậy, mà bây giờ còn ghét bỏ tôi sao?”
Mộc Trạch Tê lắc đầu, chỉ cảm thấy hai người như vậy, không có cảm giác ranh giới, rất thối nát…
Uống được nửa chén cháo, Mộc Trạch Tê không còn cảm giác ngủ say.
Ngủ đi, ngủ ngon.
Nghiêm Kỷ ôm Mộc Trạch Tê đang quấn trong chăn ra ngoài, bác Trần đi tới.
“Phòng của Mộc tiểu thư đã chuẩn bị xong.”
Mộc Trạch Tê nghiêng đầu, mặt kề vào lồng ngực của Nghiêm Kỷ, ngủ rất ngon, Nghiêm Kỷ dịu dàng cười, nhấc chân đi về phòng mình.
“Không, cô ấy ngủ với tôi.”
Bác Trần gật đầu. Ông lớn tuổi, nhìn những đứa trẻ ở chung, lại rõ ràng hơn.
Trước kia cậu chủ xa lánh với Mộc tiểu thư, bây giờ lại thay đổi chóng mặt, thích như vậy, về sau sợ là sẽ không thể rời khỏi.
Gió buổi trưa và nhiệt độ của ánh nắng mặt trời cùng nhau thổi vào phòng trong phòng.
Mộc Trạch Tê bị thổi thoải mái, lại cảm giác cả người đau nhức, hàng lông mi dài rung vài lần mới mở mắt ra.
Bên cạnh không có ai, trống không, chỉ có một mình cô trên chiếc giường lớn.
Nhất thời, trong lòng Mộc Trạch Tê không hiểu sao cảm thấy mất mát.
Cô ngồi dậy, dựa vào đầu giường để giảm bớt suy nghĩ. Vừa nhìn xuống cơ thể mặc một chiếc váy ngủ dây đeo nhỏ mềm mại gợi cảm.
Ngoài cảm giác giữa hai chân như còn bị vật cực lớn nhét đầy thì thắt lưng cũng đau.
Là lúc bị đâm vào cô không chịu nổi vùng vẫy nên lúc Nghiêm Kỷ cố gắng đâm vào đã bóp.
Bây giờ Mộc Trạch Tê biết, ở trên giường Nghiêm Kỷ hoàn toàn nắm quyền chủ đạo ở trong tay, khi dục vọng lên đến đỉnh điểm thì sẽ rất dễ không biết nặng nhẹ.
Đừng trêu chọc anh.
Cô nhìn xung quanh, không có gương và những thứ khủng khiếp kia, không phải phòng tối qua.
Cũng đúng, giường bị chà đạp thành cái dạng kia làm sao có thể ngủ được.
Nhìn trang trí trong phòng, Mộc Trạch Tê đột nhiên phát hiện, đây là phòng của Nghiêm Kỷ? c

Bình luận (0)

Để lại bình luận