Chương 91

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 91

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mộc Trạch Tê đi đến bồn rửa tay.
Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp đến lộng lẫy chói mắt, cô rũ bỏ vẻ mềm mại thường ngày, một đường đi qua, liếc mắt nhìn, đôi mắt hồ ly xinh đẹp câu lên mang theo lực uy hiếp, cô lần lượt nhìn vào mặt mỗi người ở đây.
Nói xấu người khác, trong lòng vốn chột dạ, bây giờ Mộc Trạch Tê vừa đi ra, trong đó có mấy cô gái nhát gan lo lắng nắm lấy tay nhau.
Mộc Trạch Tê tự hỏi bản thân, mối quan hệ hiện tại của mình với Nghiêm Kỷ là để trang trí? Không, không. Bây giờ cô đi tìm Nghiêm Kỷ khóc để hắn ra tay xử lý được không? Có thể.
Mộc Trạch Tê có thể chịu đựng được không? Cô có thể chịu đựng được. Nhưng cô không muốn chịu đựng.
Mộc Trạch Tê ra khỏi nhà vệ sinh, lập tức đi tìm Nghiêm Kỷ ‘khóc lóc kể lể cáo trạng’!
Trong văn phòng sinh viên của trường.
Mộc Trạch Tê ngồi trên đùi Nghiêm Kỷ, cơ thể mềm nhũn dựa vào anh, khóc lóc oán oán kể lể. Rất có cảm giác thổi gió bên gối hoàng đế, họa thế yêu phi.
Nhưng những gì nói ra khác với những gì cô tưởng tượng.
Nghiêm Kỷ nghe Mộc Trạch Tê “cáo trạng” thì nhướng mày: “Cho nên, đơn giản chỉ là dạy bảo mấy cô ấy là được.
Còn ở trường, tôi không thể có bất kỳ hành động thân mật nào với cậu? Gần gũi cũng không được sao?”
Mộc Trạch Tê lê hoa đái vũ*, điên cuồng gật đầu.
(*) Lê hoa đái vũ [梨花带雨] : Giống như hoa lê dính hạt mưa. Vốn miêu tả dáng vẻ khi khóc của Dương quý phi. Sau này được dùng để miêu tả sự kiều diễm của người con gái.
Nghiêm Kỷ cười, chịu oan ức thì biết đến tìm mình cũng không tệ lắm, cho nên anh nhẫn nhịn.
Nhưng không biết cô lại tính toán chuyện gì.
Nghiêm Kỷ lau đi nước mắt rơi xuống chiếc cằm trắng nõn của cô, ôm chặt cô: “Cậu chạy tới tìm tôi khóc, chẳng lẽ là để tôi dùng quyền thế nhà họ Nghiêm để hù dọa bọn họ, sau đó diễu võ dương uy một phen sao?
Không có súng mà sao lại tự chui vào hố chôn mình?”
Mộc Trạch Tê cũng không dám, xé mở quan hệ với Nghiêm Kỷ, điều đó còn hơn cả việc trở thành kẻ thì của toàn trường.
Mà là toàn bộ thành phố Z, có lẽ còn nhiều hơn thế nữa.
Cô cũng không ngốc, muốn lưu lại đường sau cho mình, có quan hệ với Nghiêm Kỷ chính là đường chết.
Mối quan hệ không thể nhìn thấy ánh sáng này sẽ kết thúc vào một ngày nào đó.
Hiện tại danh tiếng đắc ý quá mức, sau này không có Nghiêm Kỷ, lúc phản công, mỗi người một cái ghen tị ác ý đều có thể đem Mộc Trạch Tê chém chết.
Bản chất con người là xấu xa.
Nhiều người vui vẻ khi thấy người gặp nguy, thích nhìn người khác ngã từ trên cao xuống rồi vỗ tay khen ngợi.
Nếu thật sự đến ngày đó, ác ý gì cũng có, Mộc Trạch Tê không thể chịu đựng được.
Mộc Trạch Tê tiếp tục làm nũng: “Cái miệng này mọc trên người người khác, bây giờ là xã hội pháp quyền! Đâu phải có quyền là có thể ngăn chặn. Chỉ cần dạy cho họ một bài học là được rồi, phía sau tôi có thể tự mình trốn.”
Mắt Nghiêm Kỷ sáng rực, nhìn thấu bàn tính nhỏ của Mộc Trạch Tê: “Vậy cậu chịu oan ức đều là tôi chịu, tôi tiền tiêu, tôi còn đang tính tiền theo thời gian, vậy mà ngay cả đến gần cậu một chút mà cũng không được.”
Mộc Trạch Tê chột dạ, hàng mi dài khẽ rung: “Cậu cũng thông cảm cho tôi một chút đi, vì một người đối địch mà với cả thiên hạ chính là tôi. Đó đều là hội chứng tuổi dậy thì, chúng ta đã là người trưởng thành rồi, phải lý trí.”
Nghiêm Kỷ dùng giọng điệu cường điệu nói: “Thì ra chỉ là ta không đáng để huynh đối địch với người trong thiên hạ mà thôi.”
Mộc Trạch Tê… Nghiêm Kỷ cũng xem bộ anime kia sao?
Nghiêm Kỷ sẽ trị tật xấu tin đồn này. Nhưng trong trường không thể gần gũi với Mộc Trạch Tê, thì Nghiêm Kỷ vẫn chưa nói đồng ý.
Đây là điều mà Mộc Trạch Tê để ý nhất. Lúc này không lấy lời đồn nhảm thương tâm khổ sở làm cái cớ, thì tại sao cô lại chạy tới đây khóc một trận.

Bình luận (0)

Để lại bình luận