Chương 92

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 92

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mộc Trạch Tê ôm eo Nghiêm Kỷ, chủ động hôn lên miệng anh. Sau đó dán mặt vào mặt anh, vừa cọ vừa năn nỉ: “Được không, có được không…Anh Nghiêm.”
Cả hai người đều sửng sốt cùng một lúc.
Đặc biệt là Mộc Trạch Tê, đồng tử co rút lại. Cô vừa nói cái quái gì vậy…
Một tiếng anh Nghiêm đã gợi lên quá nhiều ký ức của Nghiêm Kỷ.
Bị dán mặt cọ dỗ khiến trong lòng Nghiêm Kỷ vui vẻ, anh ôm Mộc Trạch Tê ôm, đè ở trên bàn: “Gọi lại một lần nữa, cậu gọi tôi là gì?”
Mộc Trạch Tê bị Nghiêm Kỷ đè đến khó chịu, sợ lại chọc anh, cô sợ hãi nói: “Nghiêm Kỷ…”
Nghiêm Kỷ vốn đã bị cô trêu chọc khơi dậy dục vọng, bây giờ hô hấp nặng nè, anh vén váy của cô lên, muốn cởi quần lót của cô.
“Mộc Trạch Tê, hưởng thụ một mặt quan tâm và dịu dàng của cậu, hình như cũng là chuyện trong việc mua bán của chúng ta. Tôi có thể gửi cho cậu mấy trăm vạn.”
Nghiêm Kỷ thật sự dám làm bậy!
Mộc Trạch Tê kéo quần lót của mình, lui về phía sau bàn, khiến tài liệu lưu trữ rơi xuống.
“Đừng có bất kỳ hành động thân mật nào ở trường, chúng ta cũng giống như trước đây. Tôi sẽ ở cùng cậu trong kỳ nghỉ, được không?”
Nghiêm Kỷ không thích cái kia. Cố ý xa lánh Mộc Trạch Tê, ít nhìn cô, không sờ, không đụng, xa cách.
Nghiêm Kỷ thật sự không biết khi đó đầu óc mình có vấn đề gì mà có thể chịu đựng được.
“Không thể nào. Tôi có thể cam đoan với cậu sẽ không làm ở trước mặt mọi người, nhưng không có bất kỳ hành động thân mật, thì tuyệt đối không thể.”
Sau đó tách hai chân Mộc Trạch Tê ra, đưa tay vào trong quần lót, trực tiếp xoa hoa huyệt của cô.
Đôi môi mỏng ngậm lấy môi cô, hôn rất cuồng nhiệt: “Một tuần có bảy ngày, mới được nghỉ hai ngày, cậu cho đàn ông là cái gì? Tôi không nhịn được, không chịch cậu một lần tôi đều cảm thấy chịu không nổi.”
Ngày thường văn phòng hội sinh viên trường đều đông nghịt người, vì sao bây giờ không có một người?
Ngay khi Mộc Trạch Tê cảm thấy không thể tránh khỏi kiếp nạn này.
“Nghiêm Kỷ!”
Giọng của Lâm Thi Vũ truyền tới…

Khi Lâm Thi Vũ đi vào, văn phòng học sinh của trường trống rỗng. Cô ấy cảm thấy kỳ lạ.
Giọng của Nghiêm Kỷ truyền ra từ một căn phòng nhỏ khác đặt hồ sơ học sinh.
“Tôi đang sắp xếp tài liệu. Ghi âm tôi đặt trên bàn làm việc, cậu cứ nghe trước đi, rồi ghi lại chỗ mà cậu không hiểu, chúng ta sẽ thảo luận sau.”
Giọng của anh bình tĩnh, bên trong căn phòng lại là cảnh tượng dâm mỹ khác.
Mộc Trạch Tê nằm sấp trên một chiếc sô pha nhỏ hình chữ nhật không có chỗ tựa lưng, cô nghiêng đầu, cái miệng nhỏ nhắn nuốt côn thịt, bị chặn đến ngay cả tiếng rên rỉ cũng không dám kêu.
Nghiêm Kỷ đứng bên cạnh, cánh tay dài duỗi ra, ngón tay thon dài đào bới lỗ nhỏ của cô, dâm dịch từng chút một tiết ra.
Hai người giống như đang an ủi lẫn nhau.
Có cái mông.
Mộc Trạch Tê thật sự không thể tưởng tượng được Nghiêm Kỷ thật sự lại làm được chuyện như vậy! Bên ngoài là Lâm Thi Vũ!
Nhận ra rằng Mộc Trạch Tê đã hoàn toàn ướt đẫm, Nghiêm Kỷ từ trong khoái cảm hoàn hồn rút côn thịt của mình ra.
Trong miệng được buông lỏng, Mộc Trạch Tê bị sặc đến mức ho ra mấy giọt nước mắt.
Nghiêm Kỷ vén tóc cô lên, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, nước mắt lưng tròng, cắn môi trừng mắt, hiển nhiên là đang tức giận.
Nhưng khi tức giận lại khiến người ta muốn làm cô. Làm cho cô khóc nhiều hơn.
Nghiêm Kỷ cười một tiếng: “Nào, nâng cái mông nhỏ lên, để tiện cho anh Nghiêm chịch Tê Tê nha.”
Ở nơi như thế này làm loại chuyện dâm đãng này, còn muốn đi vào, không biết xấu hổ!
Thật là khủng khiếp …
Mộc Trạch Tê đạp Nghiêm Kỷ một đạp, khóc định bò đi.
Một đạp không đau không ngứa, Nghiêm Kỷ trực tiếp bắt lấy cổ chân cô, túm lấy. Thân hình cao lớn phủ lên cơ thể mềm mại của cô, đè khiến cô không thể nhúc nhích.
Nghiêm Kỷ nắm lấy cằm Mộc Trạch Tê, xoay cái đầu nhỏ của cô lại, đầu lưỡi cạy miệng cô ra tìm được cái lưỡi nhỏ co rúm kia mút lấy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận