Chương 95

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 95

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mộc Trạch Tê bắt được một điểm, lập tức theo cột cây leo lên: “Vậy ý của cậu là, chỉ cần tôi đồng ý, thì cậu sẽ xóa sổ hết khoản nợ đó sao?”
Đôi mắt đào hoa hẹp dài của Nghiêm Kỷ híp lại: “Đương nhiên.”
Mộc Trạch Tê không cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm, lại cảm thấy không đơn giản như vậy. Nghiêm Kỷ là một người khó nắm bắt, mỗi bước đều là một cái bẫy.
Từ khoảnh khắc Mộc Trạch Tê ngây ngốc ‘bán’ mình, đã là một cái bẫy.
Nghiêm Kỷ dùng ngón tay vuốt ve khuôn mặt hồng hào trắng nõn của mộc Trạch Tê, yêu đến mức không thể buông xuống được: “Tiền hay gì khác đều được, cậu muốn cái gì tôi cũng cho, chỉ cần cậu ngoan ngoãn ở bên tôi là được.”
Mộc Trạch Tê hoảng sợ bừng tỉnh, thiếu chút nữa đã bị tha vào!
Tại sao mình lại quan tâm và tính toán với Nghiêm Kỷ. Còn không phải là nghĩ đến nợ nần ân oán sao? Côn không muốn duy trì quan hệ như vậy với Nghiêm Kỷ…
Ghen tị thật đáng sợ, so sánh thật đáng sợ… đầu óc rất dễ bị mất.
Mộc Trạch Tê lập tức tỉnh lại. Thề son sắt nói: “Thiếu nợ thì trả tiền, đây là chuyện đương nhiên tôi sẽ trả lại tiền.”
Dường như một số chuyện đã trở lại ban đầu.
Nghiêm Kỷ cười to, cô rất thông minh, không bị lừa.
Không, cô ấy không hiểu. Có nợ hay không có nợ, trên thực tế không có sự khác biệt, lý do này có thể tồn tại, cũng có thể không tồn tại.
Nghiêm Kỷ đầy ý tứ nhìn chằm chằm Mộc Trạch Tê vẫn đang suy nghĩ tính toán xuất thần. Cô ấy không thể chạy được.

Trường cấp 3 Hoa Thịnh gần đây đã dấy lên một chiến dịch hoạt động trấn áp việc “lan truyền tin tức sai sự thật, phá hủy hình ảnh của trường”.
Giọng của chủ nhiệm giáo dục chói tai: “Đừng tưởng cuối kỳ là có thể lười biếng! Chỉ muốn khuấy đục nước, biến khuôn viên trường trở thành một mới hỗn độn!”
Thanh thế to lớn.
Chỉ cần một luồng gió nghiêm khắc này, rất nhiều bạn học hay khua môi múa mép, lắm mồm đều bị mời đến phòng giáo vụ.
Không phạt nặng, không xử phạt, nhưng thanh thế rất lớn.
Như vậy cũng đủ để mọi người biết – “Bạn được mời lên nói chuyện, bạn nói xấu sau lưng người khác. Lan truyền tin tức sai sự thật. Mọi người sau này phải cẩn thận với một kẻ bỉ ổi như bạn.”
Khuôn viên trường lập tức trở nên yên tĩnh hơn rất nhiều.
Không ngờ phải nghẹn không thể bàn tán về người khác, chỉ có thể nói chuyện về học tập, nhất thời toàn bộ khuôn viên trường đều tràn ngập bầu không khí học tập.
“Nghiêm Kỷ, là cậu làm sao?”
Mộc Trạch Tê nén cười, ngồi trên đùi Nghiêm Kỷ, thuận theo rúc vào trong lòng anh. Giống như sủng phi xuân phong đắc ý khi thổi gió bên gối thành công.
Nghiêm Kỷ không trực tiếp thừa nhận: “Bầu không khí ở Hoa Thịnh gần đây quả thật rất kém, cần phải điều chỉnh lại một chút, để không ồn ào như vậy. Tâm trí đặt ở nơi khác, sau khi giải quyết xong, tâm trí mới có thể chuyên tâm học tập.”
Mộc Trạch Tê gật đầu, tâm trí lại vui mừng đến mức không biết đã chạy đi đâu.
Đôi mắt của cô là mắt hồ ly mí mắt tròn và đuôi mắt dài, khi cười trộm thì đuôi mắt sẽ kéo dài hơn, càng thêm quyến rũ.
Giống như một con cáo vui vẻ khi ăn vụng được thịt gà.
Khiến người ta có thể dễ dàng nhìn ra nụ cười nén của cô, Nghiêm Kỷ cũng cười theo, chọc vào mặt cô.
“Cậu cười cái gì? Hả?”
Mộc Trạch Tê mặt mày cong cong, vênh váo đắc ý: “Tôi không phải người tốt, tôi chỉ là đang vui sướng khi người gặp họa!”
Thẳng thắn.
“Bởi vì những bạn học nói xấu tôi, không có một ai ngoại lệ đều bị mời lên nói chuyện! Ngoài miệng tôi nói thật đáng tiếc cho những gì cậu đã phải chịu đựng’, nhưng thực sự tôi lại vui vẻ trong lòng cả một ngày!”
Ngoại trừ Lâm Thi Vũ thì Mộc Trạch Tê không chủ động làm chuyện có lỗi với người khác. Nhưng cô vẫn bị người khác giẫm đạp, hắt nước bẩn.
Cô độc ác và đáng bị trời phạt. Thì cũng đến lúc đến lượt họ rồi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận