Chương 96

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 96

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mộc Trạch Tê vui vẻ thở dài: “Trước kia họ không hề sợ hãi mà nói những lời khó nghe đó bên tai tôi.
Tôi rất tức giận, nhưng tôi chỉ có một mình, không dám chọc vào họ, không còn cách nào khác, cho nên tôi chỉ có thể chịu đựng.
Bây giờ sau khi bị nghiêm quản, khi tôi đi qua, bọn họ đều không dám nói gì cả, đều nhượng bộ lui binh* lui về như chim bay tán loạn. Ha ha ha.”
(*)退避三舍 : là Lui binh tránh đi 3 Xá để nhường cho địch quân. Thành ngữ này sau được dùng để chỉ sự hết sức nhượng bộ, không thể nhường hơn được nữa.
Nghiêm Kỷ không cười theo, biểu cảm có chút nghiêm túc nhìn Mộc Trạch Tê.
Bây giờ chỉ là một sự ngăn chặn tạm thời mà đã vui vẻ dễ dàng nói ra những chuyện mà cô đã phải chịu đựng trong suốt thời gian qua như vậy.
Không nhận ra đó là bạo lực học đường.
Cô cười càng hả hê, thì trong lòng Nghiêm Kỷ lại càng buồn bực, mang theo một sự hối hận và đau đớn.
Bởi vì bản thân Nghiêm Kỷ rất đặc biệt, nên rất nhiều người không dám khua môi múa mép trước mặt anh.
Đối với chuyện của Mộc Trạch Tê, Nghiêm Kỷ cũng chỉ là nghe được một ít tin đồn, còn không bằng với những lời ác ý lạnh thấu xương mà Mộc Trạch Tê trực tiếp đối mặt.
Cho nên Mộc Trạch Tê vẫn ‘không trả lời, không đáp lại, thậm chí không dám phản ứng.’
Cô chỉ có thể làm tê liệt bản thân để không nghe thấy, thu mình vào trong vỏ ốc để tự bảo vệ mình.
Bởi vì cô chỉ có một mình cô mà thôi.
Nghiêm Kỷ thở dài một hơi buồn bực, ôm chặt eo Mộc Trạch Tê: “Cậu rất thông minh, cậu hẳn là có cách để chỉnh bọn họ.”
Mộc Trạch Tê lắc đầu: “Ta không thích, hơn nữa quá phiền phức. Họ chỉ nói ngoài miệng, tôi cũng chỉ có thể trốn.”
Nghiêm Kỷ không đồng ý với tâm lý như vậy, nhưng cũng biết sự bất đắc dĩ của đương sự chỉ có đương sự biết.
“Vậy tại sao cậu không tìm kiếm sự giúp đỡ?” Anh đang ám chỉ bản thân mình.
Mộc Trạch Tê chưa bao giờ mở miệng nói với Nghiêm Kỷ, khi đó mặc dù Nghiêm Kỷ giữ khoảng cách với Mộc Trạch Tê, nhưng yêu cầu của cô, Nghiêm Kỷ đều có thái độ có cầu tất ứng.
Kết quả Mộc Trạch Tê chỉ dùng vào những chuyện vặt vãnh nhàm chán, những mối quan hệ xung quanh cô hoàn toàn không sử dụng được.
Điểm này cũng không giống dì Vạn Dung.
Mộc Trạch Tê không get được ý của Nghiêm Kỷ, nhưng cô lại cẩn thận nhìn xung quanh, xác nhận trong lớp chỉ có hai người.
Sau đó Mộc Trạch Tê nhỏ giọng nói: “Tôi đã từng muốn cá chết lưới rách trả thù bọn họ. Nghiêm Kỷ, cậu còn nhớ Cao Hồng Huy trong lớp chúng ta không?”
Nghiêm Kỷ rất ấn tượng. Anh vẫn tỉnh bơ chỉ gật đầu.
Mộc Trạch Tê tiếp tục nói: “Cao Hồng Huy là người đầu tiên nói muốn bao dưỡng tôi, ngay lúc học lớp 11. Mà khi đó tôi còn nhỏ tuổi, không thể chịu được chuyện này, ngay khi tôi sắp suy sụp, tôi suýt chút nữa đã đồng ý.”
Mắt Nghiêm Kỷ đột nhiên trở nên lạnh lùng, hai tay siết chặt, suýt chút nữa đã bẻ gãy thắt lưng Mộc Trạch Tê.
“A eo eo eo!”
Nghiêm Kỷ vội vàng buông cánh tay ra, xoa eo cho cô: “Thật ngại quá, tôi hơi căng thẳng quá rồi. Cậu nói rõ chuyện này xem.”
Mộc Trạch Tê không biết tại sao Nghiêm Kỷ bỗng nhiên để ý, cô đột nhiên lại không dám nói. Nhưng lại bị ánh mắt của Nghiêm Kỷ buộc phải kiên trì nói tiếp.
Mộc Trạch Tê luôn hữu hình vô hình trung có một loại “chiến tranh” nào đó với người khác. Cô chỉ muốn trở nên hoàn hảo, ngoại hình, thành tích hay sự nỗ lực đều không có gì để nói.
Một lần thất bại thảm hại nhất của cô là bị người khác cố ý bới móc nhiều chuyện của gia đình cô.
Ví dụ như gia đình bình thường của cô lại hư vinh, ví dụ như chuyện giáo dục của mẹ cô với cô, ví dụ như chuyện giả làm người mập ngồi xe sang đi học.
Bị người ta ác ý thêm mắm thêm muối, lan truyền một cách bừa bãi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận