Chương 101

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 101

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Câu người, câu chết người. Mộc Trạch Tê khó khăn, mà Nghiêm Kỷ cũng dày vò.
Nhưng quá thương tiếc cô thì không được, phải xem cô nói gì.
Nghiêm Kỷ muốn là Mộc Trạch Tê phải chọn anh, không phải anh thì không được, ai cũng không được, chỉ có thể là Nghiêm Kỷ.
Mộc Trạch Tê tiến từng bước một, cao trào không ngừng, nước dâm tí tách chảy ra từ âm hộ.
Chảy một đường, thật sự rất giống dịch nhớp nháp khi ốc sên bò qua.
Cuối cùng Mộc Trạch Tê cũng bò tới, còn lại một chút khoảng cách cuối cùng thì dùng hết sức lực cuối cùng nhào lên người Nghiêm Kỷ, hai người ôm nhau.
Cơ thể Mộc Trạch Tê run rẩy trong lòng Nghiêm Kỷ, cũng không dám đến gần anh, sợ tan ra, cái mông nhỏ vểnh lên, đuôi mèo vẫn còn đang vẫy vẫy, chiếc chuông trên đuôi kêu leng keng.
Mộc Trạch Tê nước mắt lưng tròng, giống như mèo con làm nũng cọ vào mặt anh, cầu xin tha thứ nhận sai: “Ô… A… Nghiêm Kỷ… Tôi sai rồi… Nghiêm Kỷ! Tôi kiên định… Là cậu, tôi không chọn tiền… Chỉ chọn cậu.”
Sau khi biểu lộ chân thành, cô lập tức khóc ôm lấy anh, bộ ngực trắng như tuyết áp sát cọ vào anh, làm nũng yếu ớt nói: “Ô… Nghiêm Kỷ… dừng lại được không! Dừng lại.”
Ngay cả chuông trên cổ cũng vang lên, rất vui tai.
Nghiêm Kỷ được dỗ dành vui vẻ, nhưng vẫn không muốn dừng lại: “Không đúng, Tê Tê, cậu nói vẫn chưa đúng rồi.”
Mộc Trạch Tê nào biết anh đang nghĩ cái gì, cô bị tra tấn đến sắp hỏng mất, bất chấp tất cả mà nói: “Anh Nghiêm mau chịch em, chịch Tê Tê.”

“Anh Nghiêm chịch Tê Tê… Chịch em… a.”
Mộc Trạch Tê ôm Nghiêm Kỷ run rẩy khóc, dịch tình mãnh liệt tràn ra chảy dọc theo chân, nhiều đến mức như thể cô đang tè ra.
Vì để chấm dứt những thứ nhỏ nhặt kia, mà cô chủ động bị chịch, nghiễm nhiên đã bị đẩy đến bờ vực sụp đổ.
Lần này quên đi.
Nghiêm Kỷ ‘chưa mất lương tâm’ dừng lại, Mộc Trạch Tê đột nhiên thả lỏng, thoáng cái xụi lơ xuống, dựa vào vai Nghiêm Kỷ khóc.
Nghiêm Kỷ xoa cặp mông nhỏ bé đang vểnh lên không dám chạm vào người, Mộc Trạch Tê run rẩy rên rỉ, mặt vùi vào trong lòng anh, gần như tan chảy trong tay anh.
Nghiêm Kỷ cũng nhịn không được, giọng nói khàn khàn: “Muốn cho anh Nghiêm chịch thì tự mình ngồi lên, ăn vào.”
Mộc Trạch Tê không dám làm trái lời của anh.
Bàn tay nhỏ bé mò mẫm đến côn thịt lớn rồi đỡ lấy, bộ phận sinh dục của hai người đều dính dính, cô hơi cong eo từ từ ngồi xuống, âm hộ đủ ướt át nuốt côn thịt vào.
Nuốt được một nửa, Mộc Trạch Tê đã cảm thấy trướng đến không chịu nổi, phía sau nhét đuôi mèo càng trướng lên, hơn nữa cảm giác thật kỳ lạ!
Hai khối trụ cách nhau một lớp thịt ép sát cùng một chỗ, hoa huyệt chen chúc không còn khe hở, ngay cả phần chân âm vật chôn sâu trong cơ thể phụ nữ cũng bị ép chặt.
Tất cả các điểm nhạy cảm của phần dưới cơ thể của một người phụ nữ đã bị chiếm giữ.
Mộc Trạch Tê càng run rẩy hơn, chuông trên người vang lên khóa chặt hơi thở trong cổ họng.
Cô không dám vào, ngón chân căng thẳng chịu đựng những khoái cảm dâm đãng kia.
Dịch tình tràn ra giữa hai chân chạy dọc xuống theo côn thịt, Mộc Trạch Tê ôm chặt Nghiêm Kỷ, cắn môi, nuốt một nửa côn thịt vào.
Động tác của cô rất nhẹ nhàng, hoa huyệt chủ động nuốt vào rất cẩn thận, nhưng phần eo mềm nhũn uốn éo như rắn nước rất đẹp.
Chỉ xoay một chút, cái chuông trên đuôi mèo đang dựng thẳng lên sẽ kêu lên. Thật giống như một con mèo yêu ve vẩy cái đuôi xinh đẹp quyến rũ người khác.
Muốn chết mà, Nghiêm Kỷ thầm nghĩ.
Nuốt vào được một nửa, miệng huyệt chặt chẽ quấn chặt lấy côn thịt, bên trong co rút lại cũng sắp kẹp Nghiêm Kỷ đến xuất tinh.
Anh ngửa đầu thở dốc, chống cánh tay ra sau để chống đỡ, để tùy Mộc Trạch Tê di chuyển, anh sướng đến mức da đầu tê dại.
Mộc Trạch Tê học múa, cơ thể mềm mại mà linh hoạt giống như một con rắn, không thầy dạy mà vẫn biết tự vặn vẹo eo.

Bình luận (0)

Để lại bình luận