Chương 109

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 109

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mộc Trạch Tê nhìn, trong lòng có một cảm giác đau lòng.
Trần Triết vừa đến đã nhàn rỗi đến ngồi không yên, ra tay giúp đỡ các loại công việc.
Dáng người cậu ta tuy gầy gò, nhưng vô cùng đáng tin cậy. Cậu ta vừa đến, khuôn mặt ưu sầu của mẹ La đã thoải mái hơn không ít, trên mặt lộ ra nụ cười.
Còn đi theo mẹ La xuống ăn cơm. Trong phòng bệnh chỉ còn lại Mộc Trạch Tê và La Nam Nam.
La Nam Nam mơ mơ màng màng, khi chống lại tác dụng phụ của thuốc rồi tỉnh táo thì cô ấy đều sẽ nhìn thấy bó hoa tươi đầy màu sắc, cách sắp xếp giống nhau, rõ ràng có thể nhìn ra đây là ai làm.
Những bông hoa đầy màu sắc phản chiếu một số màu sắc trong trái tim cằn cỗi của cô ấy.
Cô ấy hiếm khi mở lòng mình, chủ động nói chuyện với Mộc Trạch Tê.
La Nam Nam hỏi Mộc Trạch Tê gần đây xảy ra chuyện gì, gần đây Mộc Trạch Tê thường xuyên tới đây, có lẽ là vì lời nói lần trước của La Nam Nam.
“Cậu không thể rời xa hắn được đâu.”
La Nam Nam là người thẳng thắn, trực tiếp nói cô ấy biết quan hệ bao dưỡng và bán thân bây giờ của Mộc Trạch Tê và Nghiêm Kỷ.
Mộc Trạch Tê bị dọa sợ đến mức đồng tử run lên, nói không nên lời, hơi thở đều nghẹn ở ngực.
Nếu như không phải La Nam Nam nhìn thấu người khác, thì chuyện cô ấy nói có một thế giới khác là sự thật.
“Bỏ qua những cuốn sách ảo tưởng. Cũng có thể nói, hai người các cậu đi đến bước này đều do nhân quả quả. ”
Mộc Trạch Tê không còn hoảng sợ nữa, sụp sụp thở ra một hơi.
Không ai biết quan hệ của hai người, Mộc Trạch Tê là đương sự, cô rất bối rối, cô không thấy rõ. Khi thật sự có người biết, Mộc Trạch Tê dường như có một nơi để tâm sự.
Cô cúi đầu, nói ngắn gọn về chuyện của mình và Nghiêm Kỷ. Cũng nói ra lo lắng của mình đối với Nghiêm Kỷ và Lâm Thi Vũ.
Trái tim cô rất kích động, nhưng giọng điệu của cô rất thấp, bình tĩnh nói ra những điều này. Giống như thổ lộ với một gốc cây vậy.
“Nếu như lần trước La Nam Nam cậu nói, tôi có thể chỉ là một đoạn quá khứ giữa Lâm Thi Vũ và Nghiêm Kỷ, vậy có nghĩa là cuối cùng hai người họ sẽ ở bên nhau sao?”
Mộc Trạch Tê nói xong tâm trạng có chút sa sút: “Dù sao bọn họ cũng có quá nhiều việc phải làm chung, cũng yêu thích lẫn nhau. Tôi… Tôi chân thành, thậm chí là đạo đức giả.”
La Nam Nam có thể cảm nhận được sự tự ti và hối hận của Mộc Trạch Tê.
Cô so sánh mình với Lâm Thi Vũ, rồi sinh ra tự ti. Lâm Thi Vũ chân thành thẳng thắn khiến cô hâm mộ bao nhiêu, thì cô sẽ theo bản năng chán ghét sự tâm cơ, phù phiếm của bản thân mình.
Cô lại hối hận, hối hận vì sự tính toán và mưu mô của mình, cũng hối hận vì mình từng phạm sai lầm, tất cả đều từng bước tạo nên cục diện như hiện tại.
Lan Nam Nam sẽ không an ủi người khác.
“Tôi không biết.” La Nam Nam có chút do dự, nhưng vẫn thành thật trả lời Mộc Trạch Tê: “Tôi không thấy kết cục trong một thế giới khác. Mọi thứ đều có thể xảy ra.”
Mộc Trạch Tê cười cười: “Xin lỗi vì đã nói với cậu những lời này, tôi chỉ muốn tìm kiếm một đáp án để an ủi. Có lẽ tôi biết rõ kết cục hơn cậu.”
Mắt Mộc Trạch Tê lấp lánh, chứa đầy nước mắt và tiếc nuối: “Tôi rất rõ kết cục khi làm tình nhân của nhà giàu. Cùng lắm thì, sau này kiếm được một số tiền lớn rồi biến mất không thấy tung tích, chỉ cần rời khỏi nơi thương tâm này là tốt rồi.”
La Nam Nam nhớ đúng là Mộc Trạch Tê trong sách đã biến mất sau khi tốt nghiệp trung học.
Sau đó thì cô ấy không biết.
Mộc Trạch Tê tâm sự một hồi cũng cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, sau đó cô hỏi về chuyện điều trị của La Nam Nam.
“Tôi chủ động tiếp nhận điều trị, là tôi bị giày vò quá đau đớn, cho nên tôi mới ngẫm lại xem có thể giải quyết đau đớn này hay không, đây rốt cuộc có phải là ảo tưởng của tôi không.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận