Chương 111

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 111

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thừa dịp khoảng trống này, Nghiêm Kỷ tự mình rửa bát đĩa, ngay cả bồn rửa rau cũng được dọn dẹp sạch sẽ
Chờ Mộc Trạch Tê đi ra, Nghiêm Kỷ đã nằm trên giường của cô ngủ ngon, cơ thể thon dài chiếm gần hết giường.
Ngủ ngon, ngủ mà không cần lăn qua lăn lại.
Mộc Trạch Tê chạm vào thành giường muốn tắt đèn bàn, dưới ánh đèn trắng ấm áp có thể thấy rõ quầng thâm mắt màu xanh dưới mắt Nghiêm Kỷ.
Hiếm khi thấy Nghiêm Kỷ mệt mỏi như vậy.
Chuyện gì mà phải khiến con trai nhà họ Nghiêm phải tự mình chạy lên núi? Có đáng để anh phải như vậy không?
Mộc Trạch Tê đang xuất thần, thì Nghiêm Kỷ đột nhiên mở mắt ra, dọa Mộc Trạch Tê giật nảy mình.
Sau một trận nghiêng trời lệch đất, Mộc Trạch Tê đã nằm ở trong chăn, bị Nghiêm Kỷ ôm chặt, không thể nhúc nhích.
Mộc Trạch Tê cho rằng anh muốn làm cái kia, kết quả anh lại không nhúc nhích. Cô có chút nghi hoặc: “Nghiêm, Nghiêm Kỷ?”
Nghiêm Kỷ lẩm bẩm một câu: “Đều là mùi của cậu, rất ngọt ngào khiến tôi ngủ rất thoải mái.”
Mộc Trạch Tê ồ một tiếng, hóa ra là đang ngủ, thực sự là đang ngủ.
Nghiêm Kỷ mở mắt ra, dường như nghĩ tới điều gì đó, xoay người đè lên người cô: “Sao vậy? Cậu nghĩ tôi sẽ làm gì? Tôi thật sự hơi mệt, nhưng nếu cậu muốn…”
Mộc Trạch Tê đỏ mặt: “Không cần! Không, không! Ngủ đi, cậu mệt rồi.”
Nghiêm Kỷ tuổi trẻ khí thịnh, không khí ái muội thoáng cái bốc cháy, ở dưới chăn xoa ngực Mộc Trạch Tê.
Mộc Trạch Tê vội ngăn anh lại, nửa thật nửa dỗ dành: “Ngủ đi, chúng ta yên lặng ngủ một giấc.” Sau đó nhỏ giọng nói: “Đã lâu không gặp cậu rồi, tôi chỉ muốn ở bên cạnh cậu.”
Chăn của Mộc Trạch Tê là màu hồng phấn, rất mềm mại, mà cô cũng mềm mại nằm trong ngực Nghiêm Kỷ. Xung quanh đều là mùi hạnh nhân ngọt ngào trên người cô.
Ánh đèn trắng ấm áp chiếu xuống, có thể nhìn thấy đôi tai hồng hồng của cô, mọi thứ đều ấm áp, mềm mại và đáng yêu như vậy.
Bầu không khí tốt như vậy, tâm Nghiêm Kỷ mềm nhũn chỉ muốn nằm với cô trên chiếc giường nhỏ này.
Nghiêm Kỷ dịu dàng hôn lên trán Mộc Trạch Tê, trong mắt đều là sự dịu dàng: “Ngủ ngon, Mộc Trạch Tê.”
Trái tim Mộc Trạch Tê đập thình thịch, nhẹ nhàng ừ một tiếng: “Ừm.”
Hai người cùng giường chung gối, ôm nhau ngủ. Hiếm khi có sự ấm áp yên bình như vậy.

Kỳ thi cuối cùng sắp tới, nhưng liên quan đến việc lớp 12, cho nên tất cả mọi người đều bận rộn ôn tập.
Mà Nghiêm Kỷ và Lâm Thi Vũ dường như càng bận rộn hơn.
Chỗ ngồi của hai người gần nhau, Mộc Trạch Tê thường xuyên có thể thấy hai người nói về chút chuyện tập đoàn khác nhau trong nhà với vẻ mặt nghiêm túc.
Nghiêm Kỷ cũng sẽ dạy Lâm Thi Vũ cách để nhanh chóng hiểu được tình hình của doanh nghiệp nhà họ Lâm.
Mưa gió đang đến, dương như có một chuyện rất lớn sắp xảy ra.
Mộc Trạch Tê cũng không quá để ý, bàn cách rất xa cô nên không nghe thấy, và cũng vì thành tích của kỳ thi tháng cuối cùng không đặc biệt lý tưởng, cô phải tranh thủ thời gian ôn tập.
Chạng vạng, Mộc Trạch Tê đang trực nhật, mà Nghiêm Kỷ và Lâm Thi Vũ vẫn tiếp tục thảo luận vấn đề.
Khi hai người nói xong rồi đi ra ngoài thì đã muộn, hầu như không còn ai trong khuôn viên trường.
Mộc Trạch Tê nhiều lần muốn hỏi Nghiêm Kỷ và Lâm Thi Vũ đang nói về chuyện gì, nhưng cô lại không có can đảm mở miệng, bởi vì cô cảm thấy mình không có lập trường.
Nghiêm Kỷ không chú ý tới sự rối rắm của Mộc Trạch Tê, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, ngón cái trượt xuống, mập mờ cọ vào mu bàn tay cô: “Tối nay đến chỗ tôi. Được không?”
Mộc Trạch Tê vẫn đang ưu phiền nên học thuộc từ đơn tiếng Anh như thế nào, nên cô đã nghĩ lại.
Gần đây hai người đều bận rộn, Nghiêm Kỷ bận việc gia đình, mà Mộc Trạch Tê lại lo lắng về thành tích của mình, cho nên gần đây họ cũng không ở cùng nhau làm chuyện không đứng đắn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận