Chương 112

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 112

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Người đã trải qua cảm giác cực khoái khi làm tình thì sẽ không tự chủ được mà tham lam hương vị kia.
Mộc Trạch Tê đỏ mặt ừ một tiếng.
Hai người vừa đến biệt thự, thời tiết nóng bức nên Mộc Trạch Tê đi tắm trước, sau đó hai người lại cùng nhau ăn cơm.
Nghiêm Kỷ chuẩn bị sẵn sàng cho công việc trong tay, đang định đi vào phòng tắm để tắm cùng Mộc Trạch Tê thì một cuộc điện thoại đặc biệt gọi đến điện thoại di động của Nghiêm Kỷ, anh nhíu mày nghe điện thoại.
Khi Mộc Trạch Tê đi ra thì trong phòng trống không không có một người. Cô tìm một vòng, rồi đi ra ngoài, người giúp việc thay Nghiêm Kỷ chuyển lời.
“Cậu chủ có một bữa tiệc khẩn cấp nên đã ra ngoài, cậu chủ nói để cho chúng tôi chăm sóc cho Mộc tiểu thư. Mộc tiểu thư có bất kỳ yêu cầu nào có thể tìm chúng tôi bất cứ lúc nào.”
Mộc Trạch Tê ngẩn ra, cũng không nói gì. Nghiêm Kỷ gần đây thật sự rất bận rộn.
Mộc Trạch Tê một mình ăn cơm trên bàn tráng lệ, khi chỉ ở một mình thì mới cảm thấy nơi này ngột ngạt cỡ nào.
Những người giúp việc được đào tạo bài bản đứng thẳng tắp bên cạnh để lắng nghe nhu cầu của Mộc Trạch Tê bất cứ lúc nào. Họ sẽ không phát ra âm thanh dư thừa nào, không nói chuyện, cũng sẽ không làm những chuyện không cần thiết.
Mộc Trạch Tê ăn không được bao nhiêu thì buông đũa xuống, người quản sự bên cạnh lập tức đi tới, Mộc Trạch Tê khoát khoát tay áo, tỏ vẻ không cần gì cả.
“Tôi muốn về nhà, có thể giúp tôi sắp xếp một chiếc xe được không?”
“Chuyện này… Mộc tiểu thư, chuyện này chúng tôi phải hỏi ý kiến của cậu chủ.”
Mộc Trạch Tê nhíu mày.
Người trong biệt thự rất tôn trọng Mộc Trạch Tê, nhưng sự tôn trọng này hoàn toàn được thành lập dựa trên thân phận người phụ nữ của cậu chủ Nghiêm Kỷ của bọn họ, cũng có nghĩa là thành lập trên người Nghiêm Kỷ.
Như ở trên bàn ăn, Nghiêm Kỷ không có ở đây, cho dù Mộc Trạch Tê nói không cần bọn họ ở bên cạnh, thì bọn họ cũng sẽ không động đậy.
Bởi vì bọn họ không nắm được thái độ, lại sợ chiêu đãi không chu đáo, hơn nữa để tránh xảy ra chuyện, nên bọn họ sẽ dựa theo quy củ làm việc là tốt nhất.
Bọn họ sẽ không thất lễ với Mộc Trạch gỗ. Nhưng ở chỗ bọn họ, thì Mộc Trạch Cư cũng không có quyền tự chủ của mình. Bởi vì Mộc Trạch Tê được thành lập dựa trên sự phụ thuộc của Nghiêm Kỷ, cô muốn sắp xếp làm gì cũng phải hỏi Nghiêm Kỷ.
Mộc Trạch Tê không nói gì, lập tức gọi điện thoại tìm Nghiêm Kỷ, nhưng Nghiêm Kỷ bề bộn nhiều việc, bận đến đường dây cũng báo bận.
Thoáng cái, Mộc Trạch Tê chỉ có thể ở lại biệt thự, cô ôm cặp sách ngồi trên ghế sô pha chờ, dáng vẻ có chút tiêu điều.
Quản gia cũng khó xử, hỏi tới hỏi lui Mộc Trạch Tê có cần bánh ngọt hay không, hay đồ uống, nhưng đều bị Mộc Trạch Tê lễ phép từ chối.
Mộc Trạch Tê cũng không giận, cô cũng hiểu để tránh xảy ra vấn đề thì tuân theo quy củ là cách làm tốt nhất.
Tại sao phải làm khó người khác.
Cuối cùng, quản gia gọi điện thoại truyền lời cho bác Trần, Nghiêm Kỷ che micro di động, dành thời gian trả lời.
“Tôi bảo mấy người chăm sóc tốt cho cô ấy, cũng không để mấy người khiến cô ấy câu nệ, nếu cô ấy muốn đi dạo phố thì phái người đi theo, muốn về nhà thì đưa cô ấy về, đưa Mộc tiểu thư về nhà, đưa đến trước cửa nhà cô ấy.”
Bây giờ Quản gia mới vội vàng thu xếp xe đưa Mộc Trạch Tê về.
Về đến nhà, Mộc Trạch Tê mở thư phòng nhỏ nha, bên trong đều là những thứ lúc trước mua khi đi dạo phố với Nghiêm Kỷ, chất đầy nửa thư phòng nhỏ.
Mộc Trạch Tê ngồi ở bên trong, không biết đang suy nghĩ gì.
Âm báo tin nhắn vang lên.
Mộc Trạch Tê nhận được video của bạn học Lưu Tâm Ấu cùng trường, còn kèm theo một lời mắng chửi Lâm Thi Vũ.
Lưu Tâm Ấu là “chiến hữu” ngưu tầm ngưu, mã tầm mã với Mộc Trạch Tê khi cô còn nhắm vào Lâm Thi Vũ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận