Chương 120

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 120

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vốn với quan hệ của nhà họ Nghiêm, thì rất nhanh có thể bắt được tên cướp, nhưng hình như vẫn có người thông báo tin tức, nên lúc ấy đã nghi ngờ trong cảnh sát có nội gián.
Cho nên không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Cảnh sát làm quá trình điều tra bình thường, thu thập quan hệ giữa Lâm Thi Vũ, điều tra tìm thông tin khả nghi, sau đó mới đến trường tìm Mộc Trạch Tê.
Nghiêm Kỷ lúc ấy vội vàng chạy tới, nên cũng không biết nhiều lắm.
Nghiêm Kỷ nắm lấy tay Mộc Trạch Tê, căng thẳng giải thích: “Tôi bảo cậu đi theo cảnh sát, không phải vì tôi nghi ngờ cậu, mà là bởi vì người bọn cướp theo dõi không chỉ có Lâm Thi Vũ, mà còn có cậu.
Đám người kia chuyện gì cũng dám làm, đầu óc không suy nghĩ, rất dễ xúc động. Tôi sợ tôi trực tiếp sử dụng quyền lực của nhà họ Nghiêm thì bọn họ sẽ chó cùng rứt giậu. Nên tốt hơn hết là đến cục, ít nhất ở bên ngoài tươi sáng.”
Vị đội phó cũng không ngờ tới, hắn cho rằng đến cục là sân nhà của hắn, lại không nghĩ tới, Mộc Trạch Tê chỉ tiếp đường, đi qua sân rồi đi ra mà thôi.
Mộc Trạch Tê trả lời: “Cho nên, chân trước của tôi vừa đi vào, thì chân sau bác Trần có thể tới.”
“Đúng vậy.” Sắc mặt Nghiêm Kỷ có chút tàn nhẫn: “Tôi không ngờ bọn họ lại muốn đổ tội cho cậu, kéo cậu xuống nước.”
Mộc Trạch Tê cũng không ngờ tới, so với bác Trần nói còn phức tạp hơn.
“Tôi hiểu rồi.” Mộc Trạch Tê cúi đầu, cô buông tay Nghiêm Kỷ ra.
“Nhưng Nghiêm Kỷ, chuyện này chỉ là một cơ hội để xé bỏ sự mê mang mà tôi che giấu. Ta vẫn luôn muốn chấm dứt mối quan hệ này với cậu, tôi không dám nợ cậu, tôi luôn muốn trả lại, nên lúc nào tôi cũng tính toán rõ ràng.
Bởi vì cậu là Nghiêm Kỷ! Mặc dù tôi mang theo mưu mô vọng tưởng muốn trèo cao vào nhà họ Nghiêm, nhưng cậu vẫn luôn là người mà tôi thực lòng thích! Tôi không muốn có mối quan hệ đó với cậu.
Bây giờ tôi không muốn trèo cao vào nhà họ Nghiêm, cũng không muốn có quan hệ gì với cậu, tôi muốn tính toán rõ ràng với cậu, chỉ vậy thôi.”
Mộc Trạch Tê nói xong, giọng càng lúc càng lớn, nước mắt cũng rơi nhiều hơn, nhưng mặt cô vẫn rất nghiêm túc.
Mộc Trạch Tê không trách Nghiêm Kỷ, là cô tự mình đi đến bước đường đó, cho nên cô không trách bất kỳ ai.
Cô chỉ là vứt bỏ lòng tham của mình, không muốn hy vọng xa vời Nghiêm Kỷ nữa mà thôi.
Nghiêm Kỷ nhất thời không biết phải làm sao.
Lời nói của Mộc Trạch Tê như cho Nghiêm Kỷ một bạt tai thật lớn, khiến đầu anh bừng tỉnh kêu ong ong.
Nghiêm Kỷ bỗng nhiên ý thức được mình đã phạm phải một sai lầm rất lớn.
Anh quá say mê trong mối quan hệ với Mộc Trạch Tê, anh quá tự mãn nên đã bỏ qua cảm nhận của Mộc Trạch Tê.
Anh thừa nhận, quyền lực lớn mạnh của nhà họ Nghiêm khiến cho người nhà họ Nghiêm đã quen với cảm giác dễ dàng như trở bàn tay.
Đối với Mộc Trạch Tê, Nghiêm Kỷ cũng quá đắc ý, quá nắm chắc phần thắng.
Anh chưa bao giờ quan tâm đến cái gọi là tiền, cũng không cảm thấy Mộc Trạch Tê nợ mình. Mộc Trạch Tê muốn hóa đơn, thì anh sẽ đưa hóa đơn cho cô, cô muốn tính toán rõ ràng, anh mặc cho cô tính toán rõ ràng.
Bao dưỡng cũng chỉ là một cái cớ.
Đối với anh mà nói không có gì khác nhau, cho tới bây giờ anh luôn tùy theo cách của cô, nhưng điều này lại tăng thêm gánh nặng cho Mộc Trạch Tê.
Những thứ này đối với Mộc Trạch Tê mà nói chính là một món nợ, mỗi một khoản đều phải tính rõ nợ nần.
Mộc Trạch Tê thì ra đã theo đuổi mình, cô luôn theo bản năng hạ thấp thái đội với mình, nợ nần đối với cô mà nói chỉ khiến cô hèn mọn hơn.
Mà Nghiêm Kỷ thì sao, ngay từ đầu anh chỉ muốn Mộc Trạch Tê, cảm thấy nuôi dưỡng, tùy cô kiêu căng, chuyện phía sau không cần nghĩ nhiều.
Anh mẹ nó chỉ biết đến tình dục.
Bây giờ, Mộc Trạch Tê tự mình trả nợ, thanh toán mối quan hệ này, có thể thấy được cô đã rất quyết tâm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận