Chương 124

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 124

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh di chuyển quá nhanh đến nỗi mọi thứ xảy ra quá bất ngờ. Chu Đan một chút cũng không kịp phản ứng.
Mộc Trạch Tê?
Nghiêm Kỷ tuyên bố chủ quyền, ôm eo Mộc Trạch Tê, hờ hững nhìn Chu Đan một cái, rồi trực tiếp kéo Mộc Trạch Tê rời đi.
Mộc Trạch Tê lấy lại tinh thần muốn đẩy Nghiêm Kỷ ra: “Cậu làm gì vậy hả!”
Mà Chu Đan cũng đuổi theo: “Tê Tê!”
Nghiêm Kỷ vốn không thèm để ý chút lực nhỏ của cô, ôm eo Mộc Trạch Tê nửa ôm cô vào cổng trường cấp 3 Hoa Thịnh, sau đó dừng lại, xoay người nói với Chu Đan: “Không phải học sinh của trường thì không được vào trong.”
Nhân viên an ninh của trường đứng bên cạnh đều nhận ra Nghiêm Kỷ, rất ngay thẳng lập tức đóng cửa sắt, cũng cảnh cáo Chu Đan: “Không phải học sinh của trường này thì dừng bước!”
Mộc Trạch Tê chỉ có thể cách cổng trường, thò đầu từ trong ngực Nghiêm Kỷ nói to với Chu Đan: “Cám ơn anh đã đưa tôi tới đây, lần sau có duyên chúng ta sẽ gặp lại!”
Chu Đan chỉ có thể gật đầu, hét lại: “Được! Tê, giữ liên lạc nha, lần sau chúng ta gặp lại!”
So với Ngưu Lang Chức Nữ tách ra còn đau khổ hơn, cách cổng sắt trường học nói ‘Thiên Hà’ lưu luyến không rời.
Thân là vai diễn độc ác “Vương Mẫu nương nương” mặt Nghiêm Kỷ vừa đen vừa lạnh.
Chờ Chu Đan đi rồi.
Mộc Trạch Tê giãy dụa, cô thật sự cảm thấy không thể giải thích được, cô khó khăn lắm mới liếm vết thương, bây giờ lại dán lên làm gì?
“Nghiêm Kỷ! Chúng ta đã chia tay trong hòa bình! Mối quan hệ bạn cùng lớp cậu không thể làm điều này với tôi! Làm ơn đừng làm phiền tôi nữa.”
Nghiêm Kỷ dừng lại, đối với anh mà nói, anh xem như thường xuyên nhìn thấy Mộc Trạch Tê, liên hệ của hai người cũng chưa bao giờ rạn nứt.
Anh nhất thời quên mất đó là một thân phận khác của mình.
Mà đối với Mộc Trạch Tê thì mình và cô ấy đã hai tháng không hề liên lạc.
Vì thế, Nghiêm Kỷ chỉ có thể sững sờ buông Mộc Trạch Tê ra, hỏi: “Chiếc váy nhỏ màu trắng buổi sáng cậu mặc đâu?”
Mộc Trạch Tê mím môi, nghiêm mặt chỉnh lại vạt áo của mình. Nghe vậy nghi hoặc, sao Nghiêm Kỷ biết buổi sáng mình mặc gì?

Nghiêm Kỷ xử sự không sợ hãi, mặt không thay đổi: “Tôi nhìn thấy khi ở dưới lầu cậu. Sao đột nhiên cậu lại thay? Sao cậu lại đi cùng Chu Đan?”
Có nghĩa là Nghiêm Kỷ chờ ở trước cửa nhà mình? Mộc Trạch Tê nhíu mày, hỏi ngược lại: “Tại sao cậu lại ở trước cửa nhà tôi?”
Sắp lên lớp rồi, Nghiêm Kỷ cất bước đi về phía trước, Mộc Trạch Tê chỉ có thể đuổi theo.
“Muốn đón cậu cùng đi học, nhưng sợ con khóc nên đến trước. Nhưng kết quả lại phải chờ rất lâu, còn thấy được cảnh tượng không vui vẻ như vậy. Đến lượt cậu trả lời.”
Mộc Trạch Tê dừng bước, lập tức nhận ra Nghiêm Kỷ không thích hợp, rồi lại nghĩ đến tin nhắn anh gửi cho mình trước đó.
Mộc Trạch Tê đột nhiên cảm thấy, có phải Nghiêm Kỷ không muốn kết thúc không!
Đầu óc Mộc Trạch Tê có chút loạn, cũng luống cuống, lập tức buột miệng nói: “Nghiêm Kỷ, chúng ta đã kết thúc rồi, tôi sẽ không quay đầu lại nữa! Chuyện trước đây của chúng ta, tôi hy vọng cậu không để bụng! Chúng ta chỉ là bạn cùng lớp!”
Nghiêm Kỷ dừng lại, quay đầu lại nhìn cô: “Đúng vậy. Mối quan hệ trước đây của chúng ta đã kết thúc, cậu rời bỏ tôi, đã khiến tôi buồn rất lâu.”
Mộc Trạch Tê nghe anh khẳng định nói mọi chuyện đã kết thúc, mới thả lỏng. Nhưng lại cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.
Nghiêm Kỷ quanh năm trà trộn trong thương trường, cho nên anh biết phải nói gì. Anh cố ý không tiếp đề tài “đoạn tình” của Mộc Trạch Tê, tính lay động của lời nói cũng rất lớn.
Anh nhìn đồng hồ, tiếp tục chuyển đề tài: “Còn nữa, chỉ có 2 phút nữa là chuông sẽ vang lên.”
Mộc Trạch Tê vừa nhìn điện thoại di động, xong rồi! Đừng đến trễ vào ngày đầu tiên đến trường!
Cô nhanh chân chạy đi. Nghiêm Kỷ cười đi theo phía sau.
Mộc Trạch Tê một hơi leo lên tầng 7 trong một phút, sau đó đứng ở cửa phòng học thở dốc trước khi vào lớp, cũng chuẩn bị để Nghiêm Kỷ đi lên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận