Chương 133

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 133

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô ấy vẫn luôn rất thích sự thẳng thắn và nhanh gọn của Nghiêm Kỷ.
Anh đã không cười vào cảm xúc của mình, cũng không cố ý tránh hiềm nghi, như vậy sẽ khiến Lâm Thi Vũ cảm thấy mình không chịu nổi. Anh dùng một cách thấu triệt mà tỉnh táo, để Lâm Thi Vũ hiểu được trái tim của anh.
Lâm Thi Vũ không nơi nương tựa, nghèo khó đi theo tuổi thơ của cô ấy, thân phận xấu hổ, khi còn là thiếu niên cô trở về nhà họ Lâm nơi có thể lấy mạng cô bất cứ lúc nào.
Trên đường trở về núi Hồng Hà Sơn, cô ấy nhớ tới Nghiêm Kỷ.
Thì ra Nghiêm Kỷ chính là người bạn chơi thời thơ thiếu chút nữa rơi vào hố phân, đối với cô, Nghiêm Kỷ là người khai sáng và là mục tiêu để cô tiến lên.
Cậu bé Nghiêm Kỷ năm đó, chính là dáng vẻ của tiểu thiếu gia. Không biết nhiều kiến thức về cây trồng, những người bạn nhỏ khác cười anh, anh cũng có thể thản nhiên chấp nhận.
Anh thực sự không biết quá nhiều cây trồng, nhưng anh có thể lợi dụng sức mạnh của tri thức, cải tạo kênh rạch, đơn giản chế tạo ra dụng cụ có thể nhỏ giọt tưới tiêu, và các đồ chơi kỳ lạ cổ quái. Ngay cả lúc Nhị Ngưu rơi xuống giếng khô, không có người lớn ở đó cũng là Nghiêm Kỷ lợi dụng lực đòn bẩy và hoạt động của máy móc cứu Nhị Ngưu lên.
Đến lúc này, ai cũng không dám cười nhạo Nghiêm Kỷ nữa.
Lúc đó cô bé Lâm Thi Vũ đã hiểu tri thức có thể quyết định tầm nhìn và trái tim. Kiến thức thực sự có thể thay đổi số phận.
Lâm Thi Vũ càng quyết tâm học tập.
Cho nên khi cô ấy đến trường, Nghiêm Kỷ lập tức nhận ra cô. Bởi vì tình bạn thuở nhỏ, anh vẫn luôn chăm sóc cô, cũng không có gì hơn.
Mặc dù đã bắt đầu có thịt, nhưng cơ thể gầy gò mỏng manh của thiếu nữ vẫn nức nở, run rẩy như một tờ giấy.
Không sao hết, cô ấy đã lờ mờ nhận ra điều đó từ lâu. Sự thiên vị trong lòng Nghiêm Kỷ cho tới bây giờ luôn thuộc về Mộc Trạch Tê.
Dừng lại đúng lúc là tốt rồi.

Mộc Trạch Tê trở lại lớp học, Nghiêm Kỷ nhất định phải nhường cho cô một đường nhỏ để đi vào, cho dù Mộc Trạch Tê có đi vào bằng cách nào, thì phía trước và phía sau đều sẽ cọ vào anh.
Nghiêm Kỷ chặn lại nói: “Nếu cậu không vào được thì để tôi ôm cậu vào.”
Mộc Trạch Tê nghiến răng, muốn nhanh chóng nghiêng người đi vào, kết quả cô đã đánh giá thấp dáng người của mình. Bộ ngực đầy đặn vẫn cọ vào Nghiêm Kỷ, mặt Nghiêm Kỷ cảm nhận được sự mềm mại, sau đó hai người đều cứng đờ.
Mộc Trạch Tê giả vờ như không có chuyện gì, sau khi đi vào lập tức cầm cà phê uống một ngụm.
Ngon đến mức đôi mắt sáng lên, không khỏi hỏi: “Ơ? Sao nó lại không khổ như cuộc đời của tôi vậy? Ai đã lén bỏ thêm đường vào cuộc đời khốn khổ của tôi? Ngon quá!”
Nghiêm Kỷ vẫn đang nhớ lại sự mềm mại kia, hô hấp nặng nề, lại cố gắng nhịn xuống. Ánh mắt tối tăm, cười: “Uống ngon đúng không?”
Mặc dù Mộc Trạch Tê nói cuộc đời của cô đắng, nhưng cô rất yếu đuối, một chút khổ cũng không chịu nổi, bình thường cũng không thích uống cà phê. Nghiêm Kỷ điểu chỉnh nó theo khẩu vị của cô.
Mộc Trạch Tê đi ra ngoài tay có chút lạnh, cầm cà phê ấm áp, rất thoải mái, nhưng lại có cảm giác không đúng: “Sao lại nóng?”
“Cậu không thể uống đá.”
Chỉ một câu như vậy, Mộc Trạch Tê nhớ lại lúc nói chuyện với Vu Luật, hắn đột nhiên nói một câu: “Kỳ kinh nguyệt của em sắp đến rồi, không được uống đá.”
Nhất thời, giọng nói của hai người rõ ràng khác nhau, nhưng ngữ điệu lại chồng lên nhau.
Trực giác của phụ nữ rất nhạy bén, Mộc Trạch Tê đột nhiên ý thức được, đầu óc đột nhiên trắng bệch, cô chưa bao giờ đề cập đến kỳ kinh nguyệt với Vu Luật.
Sao Vu Luật biết được? Mộc Trạch Tê hình như bắt được vài thứ, tim đập nhanh hơn, áp lực máu tăng vọt khiến cơ thể nhẹ bẫng có chút hồ đồ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận