Chương 135

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 135

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Mộc Mộc: người ta muốn tay chồng chạm vào ngực rồi liếm, nước miếng chảy ra…Vu Luật… Chồng Vu Luật.”
“Mộc Mộc: Ông xã… Ông xã… Chồng Vu Luật!”
Nghiêm Kỷ vứt bỏ tài liệu trong phòng họp, nhéo mày ót có chút đau. Vu Luật, đều là Vu Luật. Nếu người đằng sau không phải là mình, ở chỗ Mộc Trạch Tê, đó là một người đàn ông khác! Không phải anh!
Mộc Trạch Tê cứ như vậy dễ dàng theo người đàn ông khác đến nước này? Cô ấy thích Vu Luật như vậy sao?
Phương Dung Hoa giật nảy mình: “Sao vậy con trai?”
Nghiêm Kỷ đứng lên đi ra ngoài: “Mẹ, mẹ nói với ba một tiếng, cuộc họp này con không tham gia, con muốn ra ngoài.”
Phương Dung Hoa chưa từng thấy anh nổi giận như vậy, mặc dù anh làm việc có quy củ, nhưng sợ anh xúc động, nên vẫn muốn hỏi anh: “Con định làm gì?”
Nghiêm Kỷ gọi điện thoại cho bác Trần, chuẩn bị đi, anh hò hét hỏi: “Mẹ, lúc trước ba con khiến mẹ cúi đầu gả cho ông ấy sao?”
Sắc mặt Phương Dung Hoa cứng đờ, lớn khái có thể đoán được nguyên nhân. Tính khí của hai cha con này thật sự là ngang ngược khó sửa.
“Mẹ luôn dạy con phải người tình ta nguyện, đó phải là mong muốn của con gái nhà người ta, cho dù có cưỡng đoạt cũng không được.”
Nghiêm Kỷ có chút khó chịu, vừa ly hôn, vợ anh đã lập tức tái hôn. Mặc dù đối tượng đều là mình, nhưng chính là mẹ nó khó chịu!
“Con xin lỗi mẹ. Mẹ dạy con không tốt, con cũng không học giỏi. Không thể giả làm người tốt, con chính là muốn cướp, âm thầm cướp, mạnh mẽ cướp! Con không buông tay được!”
Mộc Trạch Tê bên này mặc quần áo vào, vẫn nhìn, Vu Luật không trả lời. Có lẽ Nghiêm Kỷ đã tức chết, Mộc Trạch Tê cảm nhận được sự khoái trá khi trả thù, thoải mái không chịu nổi.
Cô làm bài cũng thuận lợi hơn, nhưng tiến độ làm bài nhanh, sao lại khó như vậy?
Bỗng nhiên chuông cửa vang lên, hẳn là mẹ đi chợ về, bình thường mua nhiều đồ bà đều bấm chuông cửa.
“Con đến đây mẹ!”
Mộc Trạch Tê vừa mở cửa, Nghiêm Kỷ rõ ràng đứng ở cửa, ánh mắt sâu thẳm, anh nhíu mày, biểu cảm trên mặt mang theo sự nguy hiểm lạnh lẽo.
Như nói với Mộc Trạch Tê, cậu chết chắc rồi.

Mộc Trạch Tê đóng sầm cửa lại, động tác cả đời cũng không nhanh như vậy, khóa bốn cái khóa mới dừng lại.
Cô dựa vào cửa thở gấp, trái tim đập thình thịch, chân có chút run rẩy.
Xong rồi! Quên mất Nghiêm Kỷ có thể trực tiếp tìm tới cửa giết người! Không mở cửa được! Không mở cửa được!
“Ơ? Đứa nhỏ này làm gì vậy? Nghiêm Kỷ tới đây bổ túc cho con, mau mở cửa đi!”
“Không cần ngại nha Nghiêm Kỷ, đứa nhỏ kia cháu cũng biết, từ nhỏ nó đã thích cháu. Cho nên hơi xấu hổ. Ha ha ha ha ha.”
Giọng nói hưng phấn của Vạn Dung vang lên sau cánh cửa.
Mộc Trạch Tê cả người lạnh lẽo, xong luôn, mẹ dẫn sói vào nhà rồi!

Trong đầu Mộc Trạch Tê xoay chuyển rất nhanh, Nghiêm Kỷ có rất nhiều cách để nắm thóp cô. Cô sợ mẹ nhìn ra điều gì đó: “Mẹ! con, con, con thay quần áo!”
Vạn Dung hiểu, đương nhiên phải ăn mặc đẹp hơn một chút. Bà cười gượng: “Xin lỗi cháu nha, tâm tư của nữ sinh mà.”
Nghiêm Kỷ cười đáp lại, liếc mắt nhìn cánh cửa đóng chặt, ánh mắt tối sầm: “Không sao đâu ạ, cháu chờ được, dù sao cũng phải mở ra.”
Mộc Trạch Tê nghe thấy, chân lại mềm nhũn. Anh thật sự cố ý tới cửa!
Cửa mở ra, Mộc Trạch Tê lui ra sau cửa, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó.
Vạn Dung cười rạng rỡ, chào đón nói: “Nghiêm Kỷ, mau vào đi cháu, đừng khách sáo ha, cứ tự nhiên như ở nhà mình. Bé Tê con đứng ngây ra đó làm gì? Đi rót nước cho Nghiêm Kỷ đi!”
“Không sao đâu, dì Vạn Dung, cháu tự làm là được.” Nghiêm Kỷ giúp đỡ xách một túi đồ lớn bước vào, lúc đi ngang qua Mộc Trạch Tê, thì liếc mắt nhìn cô một cái.
Cái nhìn đó mang theo cảm giác lạnh lẽo, đắc ý, cậu có thể làm gì được tôi. Mộc Trạch Tê tức chết, lại sợ anh, hận không thể cắn chết anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận