Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bình thường lá gan của hai cô gái này rất lớn, thiếu chút nữa mở cửa nghênh đón ngược lại cực kì cảnh giác, biết khóa cửa lại rồi.
Trong lòng Khương Yển đang mắng người, trên mặt vẫn bình tĩnh như trước, sau khi gật đầu liền đi về phía lầu hai.
Trần Vũ Hàm đã sớm khẩn trương chờ anh ở trong phòng, nhìn thấy người đi tới, bóng dáng cùng khuôn mặt quen thuộc kia, làm cho hô hấp của cô trở nên đình trệ.
Quả nhiên là anh! Đó chính là anh!
Lúc đối diện tầm mắt với Khương Yển, cô lại có chút ngượng ngùng xoay mặt đi chỗ khác, che giấu đáy mắt đang cảm thấy vui sướиɠ xao động của mình , chờ cho đến khi anh đến gần rồi nói: “Khụ, giày của anh để lại ở đây, và quần áo đã được giặt sấy khô, tôi đã đựng hết vào túi cho anh rồi, anh đợi một chút rồi đem nó đi.”
“Được.”
Anh đáp lại, nhìn lướt qua chiếc giường nơi họ đã lăn lộn vài tiếng trước, lại nhìn thấy bên cạnh đặt một cái hông giả, phía trên đang một chiếc qυầи ɭóŧ nam, trên mặt đất còn rải rác một đống qυầи ɭóŧ kiểu dáng khác, còn có một cái máy ảnh bày ở bên kia.
Bà chủ thật sự làm nghề buôn bán đồ lót a, vừa rồi lúc anh gửi hàng nhìn lướt qua phiếu chuyển phát nhanh dán phía trên, tuy rằng tên sản phẩm được viết rất mơ hồ, nhưng kết hợp với các chi tiết khác, không khó để đoán ra được cô bán đồ lót tìиɧ ɖu͙©.
Thu hồi tầm mắt, anh nhìn thấy Trần Vũ Hàm giơ điện thoại di động đặt ở trước mặt anh.
“Kết bạn đi, phí chuyển phát nhanh còn chưa trả, bây giờ tôi chuyển cho anh.”
Ánh mắt cô nhìn chằm chằm anh, giống như anh dám từ chối sẽ chết chắc.
Khương Yển gật gật đầu, vuốt di động nói: “Một trăm hai. ”
Anh vừa mở WeChat ra, chuẩn bị thêm cô, lại buông điện thoại xuống, chuyển một tài khoản khác quét cô, nhìn cô khó hiểu, anh lại giải thích: “Số riêng tư, vừa rồi tài khoản kia là tài khoản hay dùng để nhận bưu kiện.”
Trần Vũ Hàm vừa nghe xong trong lòng cảm thấy rất vui vẻ, Khương Yển đối với cô vẫn là rất đặc biệt nha.
Cô chuyển phí chuyển phát nhanh cho anh, cảm giác bầu không khí dường như cũng không căng thẳng xấu hổ như lúc trước, sau một hồi buồn bực, cô lại lên tiếng hỏi: “Lát nữa có thời gian không? Anh giúp tôi một việc được không? ”
Khương Yển không biết cô muốn làm cái gì, nhưng đôi mắt kia của cô nhìn chằm chằm anh, làm sao cho anh một con đường từ chối, anh lập tức gật đầu đồng ý: “Được, nhưng trước tiên chờ anh giao hàng nhanh xong đã.”
Trần Vũ Hàm gật đầu, nhìn theo bóng lưng anh rời đi, thật muốn giữ người lại a, chuyển phát nhanh làm gì, làm người mẫu nam cho cô là được rồi, tiền lương cũng sẽ được trả.
Khương Yển cũng không nỡ rời đi, nhưng nghĩ đến dưới lầu còn có một Tiểu Đào giống như thần giữ cửa, anh không muốn đi cũng phải đi.
Anh nhìn Tiểu Đào khóa cửa, thuận tiện chở cô đến trạm xe buýt, lập tức đạp chân ga, kéo hàng đến trạm.
Anh vội vàng chạy về phía Trần Vũ Hàm, không nghĩ tới lúc này lại xui xẻo như vậy, xe vừa lái đến gần trạm dừng liền hỏng, trong lúc tuyệt vọng anh chỉ có thể kéo xe đi sửa chữa trước.
Trần Vũ Hàm vừa nghĩ đến lát nữa Khương Yển làm người mẫu nam cho mình liền cảm thấy hưng phấn, cô không có tâm tư ở trên lầu tiếp tục đùa nghịch với ma nơ canh kia nữa.
Cô ở dưới lầu chờ, đợi đến khi mặt trăng bên ngoài đã treo cao, còn chưa đợi Khương Yển trở về tìm cô, đáy lòng có chút nóng nảy, nghiêm túc nghi ngờ mình có phải bị Khương Yển cho leo cây rồi không.
Khi Trần Vũ Hàm quyết định không đợi, điện thoại di động chợt truyền đến tin tức, là Khương Yển gửi tới: “Mười phút sau đến.”
————

Vừa chuẩn bị bước lên lầu thì Trần Vũ Hàm đột nhiên dừng lại và ngay lập tức đi ra ngoài cửa.
Đứng ở cửa nhà nhìn xung quanh một hồi, cô lại bắt đầu lo lắng chờ đến lúc Khương Yển tới nhìn thấy cô đứng chỗ này, giống như rất sốt ruột chờ anh đến.

Bình luận (0)

Để lại bình luận