Chương 23

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 23

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô phải biểu hiện rụt rè một chút mới đúng, cho nên cô lại lặng lẽ đi vào nhà. Lắc lư ở cửa một hồi, cô cảm thấy thời gian sao có thể trôi chậm như vậy, cầm lấy điện thoại di động nhìn, chỉ mới có hai phút trôi qua.
Trần Vũ Hàm nóng nảy đi tới đi lui, đếm từng giây vòng quanh phòng khách, cuối cùng cô cũng nghe được âm thanh giống như tiếng xe truyền đến.
Đáy mắt hiện lên sự vui vẻ, cô vội vàng chạy về phía sô pha, muốn làm bộ mình chỉ nhàn rỗi nhàm chán ở dưới lầu chơi điện thoại di động, căn bản không phải là đang chờ anh.
Tốc độ chạy nhanh có hơi nhanh, dép lê nửa đường bị rơi ra, cô lại vội vàng nhảy chân trở về nhặt dép lê, không dám lãng phí một giây nào để mang dép, vừa nhặt lên lại tiếp tục chân trần chạy về phía sô pha.
Đợi đến khi Trần Vũ Hàm nhào về phía sô pha, luống cuống tay chân cầm lấy điện thoại mở màn hình khóa, nằm xuống bày ra tư thế mình đang chơi điện thoại di động, liền nghe tiếng đóng cửa xe bên ngoài truyền đến, làm cho trái tim nhỏ bé của cô đập thình thịch.
Khương Yển đứng ở bên ngoài, nhìn căn nhà đèn đuốc sáng trưng, cũng cảm thấy có phần khẩn trương, anh siết chặt lòng bàn tay thấm đẫm mồ hôi, hít một hơi thật sâu, đi về phía cửa nhà, nhưng bước không được hai bước, anh lại vội vàng quay trở về trong xe đổ hai viên đường thơm mát vào trong miệng nhai rồi nuốt xuống.
Trần Vũ Hàm lại nghe thấy bên ngoài truyền đến một tiếng đóng cửa xe, trong lòng không khỏi cảm thấy nghi hoặc, chẳng lẽ đã đi đến cửa nhà, bây giờ lại bỏ cô mà rời đi?
Cô đứng thẳng lắng tai nghe động tĩnh bên ngoài, vừa buông điện thoại xuống nhìn về phía cửa.
Khương Yển đứng trước cửa nhà, anh giơ tay chuẩn bị gõ cửa, rồi suy nghĩ một hồi, vẫn là trực tiếp ấn tay nắm cửa đẩy cửa đi vào.
Quả nhiên, cửa không khóa, đây có phải là lớn biểu cô chủ đặc biệt giữ cửa cho anh, để cho anh có thể dễ dàng đi vào.
Con mẹ nó, sao lần nào cũng giống như đang vụиɠ ŧяộʍ! Anh hành động cẩn thận như vậy làm cái gì!
Còn nữa, cô chủ này sao lại không hề có tí cảnh giác như vậy, buổi tối cũng không biết khóa cửa, lỡ như có người đang có tâm ngấp nghé sắc đẹp của cô, nửa đêm phá cửa đi vào, một chút cảm giác nguy cơ cũng không có, quả thực là thiếu hiểu biết!
Vẻ mặt của Khương Yển vô cùng căng thẳng, anh lách mình đi vào, tầm mắt đảo quanh phòng khách, liếc mắt một cái đã nhìn thấy Trần Vũ Hàm đang nằm sấp trên sô pha nhìn chằm chằm anh, giống như một con mèo ngoan ngoãn, vẫn luôn chờ chủ nhân của nó trở về nhà, nhìn thấy cô máu trong người anh trở nên nóng bừng.
Anh đóng cánh cửa sau lưng, khóa trái lại, rồi cất bước đi về phía cô.
Cô nằm sấp trên ghế sô pha đơn, trên người mặc một chiếc áo khoác dệt kim rộng thùng thình, những cái lỗ trên đó căn bản không che được thân hình quyến rũ của cô.
Khương Yển nhìn cô từ trên cao xuống, liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy bên trong cô mặc một cái áo ngực màu đen, bên ngoài còn mang theo một lớp lụa mỏng, vặn thành hình nơ, vừa gợi cảm lại pha thêm vài phần đáng yêu. Ở dưới cô mặc một chiếc quần bảo hộ ngắn đến gốc đùi, vừa vặn bằng chiều dài của áo khoác ngoài, hai chân của cô đan chéo nhau một cách lười biếng, làm cho cô trông giống như một nàng tiên cá vừa lên bờ, quyến rũ khiến cho người ta mất hết phương hướng.
Anh nuốt nước bọt một cách khó khăn, đèn nén du͙© vọиɠ của mình xuống, hỏi: “Em muốn anh giúp gì?”
Móng tay Trần Vũ Hàm đặt trên lưng ghế sô pha da, để cho mình có thể nhịn xuống xúc động muốn nhào tới ôm lấy vòng eo rắn chắc của anh, hôm nay lúc anh ôm cô trốn về phía phòng thay đồ, xúc cảm rắn chắc của cánh tay kia, vẫn còn làm cho trái tim của cô ngứa ngáy.
Cô không muốn tỏ ra bản thân giống như một sắc nữ, phải kìm nén một hồi lâu, cô mới tìm lại được máu kinh doanh của mình, nói: “Hôm nay tôi hiểu lầm anh đến để làm nhϊếp ảnh gia cho tôi, thật xin lỗi, bên tôi có một nhóm các trang phục nam chuẩn bị ra mắt, nhưng lại thiếu một người mẫu nam để giúp tôi chụp ảnh, vì vậy tôi muốn mời anh làm người mẫu nam cho tôi, được không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận