Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh vẫn không ngừng chờ cô về, từ lúc ban ngày chờ đến khuya. Lúc chiều, anh còn chạy tới chỗ cô lấy bưu kiện tận ba lần, nhưng lần nào cũng nghe Tiểu Đào nói cô chưa về. Cuối cùng, Tiểu Đào cũng tan ca, cửa bị khóa lại.
Sau khi Khương Yển nhận tiền công thì đỗ xe dưới cửa nhà cô, dựa vào vị trí điều khiển chờ mãi chờ mãi, chờ đến khi sao và trăng lên cao. Anh không kiên nhẫn nổi nữa, ấn tìm phương thức liên hệ của Trần Vũ Hàm rồi gọi điện thoại.
Điện thoại vang chuông báo một hồi, lúc anh cảm thấy sắp cúp máy rồi thì mới thấy cô nhận, giọng điệu mơ mơ màng màng trả lời: “Alo? Có chuyện gì vậy?”
“Đang ở đâu?”
Lúc Trần Vũ Hàm nhận điện thoại không biết là ai gọi, còn tưởng là Tiểu Đào, bây giờ nghe thấy giọng nói này thì cả người ngay lập tức tỉnh táo.
“Sao anh lại gọi điện thoại vậy?”
“Anh không được gọi? Em để quên đồ ở chỗ anh, bao giờ thì em về?”
Trần Vũ Hàm không trả lời, nhìn giờ qua màn hình điện thoại, đã hơn tám giờ rồi, cô vô cùng kinh ngạc.
Lúc cô quay chụp là buổi chiều, tối hôm qua bận suốt đêm, còn bị Khương Yển quấn lấy muốn những hai lần, cả người thật sự rất mệt mỏi, không nhịn được nằm xuống, muốn nghỉ ngơi một chút để bổ sung năng lượng, ai ngờ lại ngủ đến tận giờ này!
Trần Vũ Hàm hoảng sợ, lập tức bật đèn, vừa thu dọn hành lý vừa nói: “Em để quên gì vậy? Anh đưa cho Tiểu Đào đi, hoặc là để trong sân cũng được, bây giờ em gọi xe, hơn một tiếng nữa sẽ về.”
“Đang ở đâu?”
Khương Yển lại hỏi thêm một câu nữa, âm thanh vô cùng trầm thấp, có thể thấy anh không vội vàng.
Lúc này Trần Vũ Hàm mới dừng động tác trên tay, nói: “Ninh thành.”
“Ninh thành? Em quay chụp cái gì mà cần chạy đến chỗ xa như vậy?”
Khương Yển nói rồi vặn chìa khóa khởi động xe, một tay đánh lái ra khỏi tiểu khu.
“Quay chụp mà, em hẹn người quen chụp ảnh hộ, cô ấy sống ở chỗ này, vừa khéo cách Ninh thành không xa nên đã bắt xe đến đây. Lúc chụp xong anh định nghỉ ngơi một chút, không ngờ lại ngủ đến tận giờ này.”
Trần Vũ Hàm hết nói nổi luôn, cô liều mạng làm việc như vậy chỉ để bỏ ra chút thời gian ăn tối cùng Khương Yển, cuối cùng thì hay rồi, thời gian đó cô dùng để ngủ luôn.
Cô định nói với Khương Yển như vậy thì lại nghe anh cưỡng ép ra lệnh: “Gửi định của em cho anh, bây giờ anh đến đó.”
“Anh đến đây?”
“Anh không tới đón thì em có về không?”
Khương Yển nói xong thì cúp điện thoại, sợ cô từ chối.

Đúng là Trần Vũ Hàm định từ chối.
Để Khương Yển đặc biệt chạy tới đây đón mình, cô cảm thấy làm phiền người ta quá.
Vừa nghĩ lại giọng điệu không vui của anh, cuối cùng cô cũng nghe lời gửi định vị qua.
Khương Yển nhận được tin tức, nhìn thấy hai chữ “Khách sạn” thì nguy hiểm nheo mắt.
Cô vừa nghỉ ngơi một chút, nghĩa là nghỉ ngơi một mình? Hay nghỉ ngơi hai mình?
Một chân dẫm ga, tốc độ phóng đi càng lúc càng nhanh.
Sau khi Trần Vũ Hàm biết Khương Yển sẽ đến đón mình thì không vội vàng nữa, chậm chạp cầm quần áo lên sửa soạn một lần đó sau đó vào nhà vệ sinh rửa gương mặt vì ngủ nhiều mà đầy dầu, cuối cùng nhàn nhã dựa lên giường xem TV.
Nằm yên không tới hai phút, cô lại cầm điện thoại lên gọi cơm hộp.
Cô thật sự rất đói.
Cả ngày hôm nay, trừ lúc buổi sáng ăn cơm nắm Tiểu Đào đưa thì đến bây giờ cô vẫn chưa ăn gì, một miếng nước cũng chưa uống.
Nhưng cô không biết Khương Yển đã ăn tối chưa, có muốn ăn tối cùng mình hay không.
Cô bối rối một lúc lâu sau đó mới nhắn tin cho anh, hỏi: “Anh đã ăn tối chưa? Cái đó, em chưa ăn cơm, em muốn gọi cơm hộp. Đợi anh tới, anh có muốn ăn bữa khuya không, em mời.”
Khương Yển đi đến về phía đường cao tốc thì vừa lúc gặp đèn đỏ, bớt thời gian ra nhìn lướt qua WeChat mà Trần Vũ Hàm gửi tới, lông mày nhíu chặt lại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận