Chương 38

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 38

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trễ như vậy còn chưa ăn cơm, cô không biết tự chăm sóc mình sao!
Mặc dù tình huống ăn cơm này không giống như anh dự đoán nhưng cũng coi như có cơ hội ăn cơm cùng nhau, coi như là hẹn hò nhỉ?
Tưởng tượng như vậy, trong lòng anh lập tức trở nên vui vẻ, cầm lấy điện thoại đáp lại: “Em ăn trước đi, chắc anh còn khoảng 40 phút nữa mới đến.”
Trần Vũ Hàm thấy hắn gửi tin nhắn thoại đến thì kinh ngạc.
40 phút! Nhanh vậy sao? Cô nhìn kỹ lại lịch sử liên lạc với anh, bây giờ mới phát hiện đã qua nửa tiếng rồi.
Dường như chỉ cần có liên quan đến Khương Yển là thời gian trôi qua rất nhanh, khiến cô muốn ở bên anh nhiều hơn. Lúc ngốc nghếch ở bên anh, cô có thể thả lỏng, không cần phải suy nghĩ đến một đống chuyện công việc phiền phức.
Trần Vũ Hàm lăn lộn trên giường, sau đó lại gửi tin nhắn cho Khương Yển, hỏi anh thích ăn gì. Nhưng mà không thấy anh trả lời lại, cho đến khi cô đói đến mức không còn sức nói chuyện nữa thì mới thấy điện thoại trong lòng bàn tay rung lên, là Khương Yển gọi. Vừa mới ấn trả lời, đã nghe thấy anh hỏi: “Phòng bao nhiêu?”
“Anh đến rồi sao!” Trần Vũ Hàm lề mề một chút rồi ngồi thẳng dậy, vừa nói cho anh số phòng, vừa vội vàng đi dép lê ra cửa.
Khương Yển đáp nhẹ một tiếng sau đó không nói gì nữa, nhưng cũng không cúp máy, hình như là để phòng trường hợp không thấy đường thì có thể kịp thời hỏi lại.
Trần Vũ Hàm nghe thấy đầu dây bên kia vang lên tiếng thang máy, đứng ở cửa chờ một lúc, đợi đến khi thang máy của tầng này mở ra, không đến vài giây đã nhìn thấy Khương Yển đi ra từ chỗ rẽ.
Ngay lúc hai người mắt chạm mắt, anh mới cúp điện thoại, chân chạy nhanh về phía cô.
Trần Vũ Hàm nhìn thấy anh đến gần, lúc này mới xoay người vào phòng, nhìn anh đi vào theo thì nói: “Bây giờ đi luôn sao? Hay là ăn xong mới đi?”
Khương Yển nhìn lướt qua căn phòng, không thấy gì khác thường, sau khi xác nhận chỉ có mình Trần Vũ Hàm nghỉ ngơi ở đây thì mới thở phào nhẹ nhõm.
Hắn ngồi xuống ghế sô pha đơn, hỏi: “Em không gọi cơm hộp sao?”
“Không biết anh thích ăn gì, cho nên chưa gọi, muốn chờ anh đến rồi cùng đi ăn, nếu bây giờ đi luôn thì đợi em xuống trả phòng rồi để vali lên xe.”
“Em thuê phòng một ngày?”
“Đúng vậy.”
“Vậy đừng lãng phí tiền thuê, ở chỗ này nghỉ một lát đi. Em muốn ăn gì, anh đi mua, có thích ăn thịt nướng BBQ? Hay món cay Tứ Xuyên và một ít tôm hùm đất?”
Khương Yển hỏi câu nào là nghe thấy tiếng Trần Vũ Hàm nuốt nước bọt câu đấy.
Không cần biết là cái gì, kể cả một bát cơm không cô cũng ăn được!
Cô nhìn thấy động tác gọi đồ ăn của Khương Yển vô cùng nhanh, sau đó còn đưa điện thoại cho cô rồi hỏi: “Muốn ăn gì nữa không, em tự chọn đi.”
Cô nhìn qua một lượt, thấy đồ ăn đều hợp khẩu vị của mình thì không xem lại thực đơn nữa, trả điện thoại cho Khương Yển rồi hỏi anh: “Lúc nãy anh bảo em quên gì ở chỗ anh vậy?”
Khương Yển đang trả tiền thì run tay, suýt chút nữa ấn sai mật khẩu.
Chỉ là một lý do thuận miệng mà cô vẫn nhớ?
Anh phải nói gì bây giờ, chẳng lẽ nói cô quên anh?
Đúng là Khương Yển muốn nói vậy nhưng lại cảm thấy hơi buồn nôn, lời đến bên miệng lại vội vàng sửa chữa, cứng nhắc nói: “Lần trước lúc em trả anh giày và quần áo, quên chưa trả lại túi cho em.”
“Túi, túi sao?”
Trần Vũ Hàm trăm nghìn lần cũng không nghĩ tới, đồ mà anh nôn nóng muốn trả lại chính là cái túi, hại cô suýt chút nữa tưởng mình để quên đồ gì quan trọng lắm.
Trừ gượng cười ra thì cô không biết nên bày ra vẻ mặt như thế nào cho phải.
Trong phòng trở nên yên tĩnh, không khí cũng hơi quỷ dị.
Hai người bọn họ mắt lớn nhìn mắt nhỏ, rõ ràng đều muốn lại gần đối phương nhưng ai cũng “rụt rè” nên chẳng có động tác gì cả.

Bình luận (0)

Để lại bình luận