Chương 39

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 39

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cuối cùng, Khương Yển chỉ có nhìn Trần Vũ Hàm ngồi càng lúc càng xa mình, ngồi lại mép giường, quay mặt đi để dời sự chú ý trên người anh, nhìn TV chằm chằm.
Cô chỉ mặc một chiếc quần jean trắng hình chữ T đơn giản, sạch sẽ và thoải mái, mái tóc búi hết lên trên đỉnh đầu tạo thành hình tròn tròn, lộ ra phần cổ duyên dáng.
Anh bắt đầu hơi tò mò, hôm nay cô sẽ mặc kiểu nội y nào đây?
Khương Yển suy tư hồi lâu rồi lại lẩm bẩm một mình: “Bây giờ về thì hơi muộn nhỉ?”
“Anh nói gì cơ?” Dường như Trần Vũ Hàm nghe thấy tiếng Khương Yển nói chuyện, nhưng lúc quay đầu lại thì thấy anh đang nhìn điện thoại chằm chằm, như thể vừa nãy cô chỉ bị ảo giác thôi.
Một lát sau mới thấy anh đứng dậy: “Cơm hộp tới rồi, anh ra lấy.”
Khương Yển đi về phía cửa, ngón tay vẫn còn gõ trên màn hình, tin nhắn gửi đến trạm chuyển phát nhanh, nói ngày mai anh muốn xin nghỉ phép, nếu ai rảnh rỗi thì có thể giao kiện hàng kia hộ anh được không.
Trần Vũ Hàm không biết đêm nay Khương Yển đã tính ở lại đây nên hưng phấn kéo ghế dựa vào sát bàn tròn nhỏ, chuẩn bị ăn tối cùng anh.
Thấy anh lấy cơm hộp vào, túi đầu tiên cởi ra là một hộp tôm hùm lớn, cô thèm đến mức nước miếng chảy ròng ròng, nhưng cúi đầu nhìn thấy bộ móng mình mới làm xong, cô lại phải từ bỏ ý định ăn món ngon này, cho dù có đeo ba lớp găng tay cũng không thể ngăn được dính một chút dầu mỡ. Một khi móng tay dính mùi này thì còn lâu mới bay hết mùi tôm hùm.
Khương Yển liếc một cái cũng thấy được sự biến đổi trong ánh mắt cô, sau khi nhìn hộp tôm hùm đất thì anh mới nói: “Đợi anh bóc vỏ là được, em không cần động tay.”
“Hình như không được hay cho lắm…”
“Bạn trai bóc tôm hùm cho bạn gái là một chuyện bình thường mà?” Cuối cùng Khương Yển lạ nhắc đến vụ bạn trai một lần nữa, anh căng cơ mặt ra để che giấu sự căng thẳng, giả vờ như không biết mình vừa nói sai gì.

Đợi đến khi tất cả đồ ăn gọi ngoài đặt trên chiếc bàn tròn nhỏ đều được mở ra, Khương Yển lúc này mới ngẩng mặt lên nhìn về phía Trần Vũ Hàm, muốn từ trên mặt cô nhìn ra một đáp án.
Lúc này, ngược lại Trần Vũ Hàm lại đang lảng tránh ánh nhìn chăm chú của anh, dáng vẻ này khiến anh còn nhìn ra một chút ngượng ngùng xấu hổ.
Khương Yển không biết xấu hổ lại chuẩn bị tấn công lần nữa, dù sao cũng không nghe thấy lời từ chối dứt khoát, anh cứ coi như bản thân vẫn còn cơ hội đi.
Anh nhanh chóng đeo bao tay nilon vào, lại đưa thêm hai chiếc nữa cho Trần Vũ Hàm nói: “Giúp anh mang thêm một lớp nữa.”
“Ồ.”
Cô ngoan ngoãn đáp lại, mở bao tay ra giúp anh mang vào, nghe anh tiếp tục hỏi: “Bạn trai, có được không?”
“Bạn, bạn trai…”
Trần Vũ Hàm suýt chút nữa cắn phải đầu lưỡi, căng thẳng đến mức đầu óc trở nên trống rỗng.
Đây có được coi là tỏ tình không? Đây là lần đầu tiên cô được người khác tỏ tình, cho nên, cô phải đáp lại thế nào mới tốt đây?
Lập tức gật đầu đồng ý có phải sẽ để lộ ra bản thân rất sốt ruột không, có khi nào sẽ lộ ra chuyện mình đã nhìn trúng Khương Yển từ lâu không?
Đầu óc cô hoảng loạn, nhịn hơn nửa ngày, mới nói ra một câu: “Anh xuất thân trong sạch không?”
Vừa nói câu này ra, cô đã muốn lập tức bật dậy mở cửa sổ ra nhảy từ đây xuống, câu hỏi gì thế này!
Cô vốn dĩ chỉ muốn hỏi xem Khương Yển có đang độc thân hay không, có giấu cô chân đạp hai thuyền không, dù sao anh đẹp trai như vậy, chắc chắn cũng có rất nhiều cô gái vây quanh…
Nhưng đã lỡ hỏi rồi, cô cũng không biết nên rút lại thế nào, chỉ có thể cúi đầu gỡ đôi đũa dùng một lần, chuẩn bị lặng lẽ ăn trước rồi lát nữa lại nói sau, có lẽ đợi lát nữa Khương Yển sẽ quên đi dáng vẻ ngốc nghếch của cô.
Khương Yển mới bắt đầu cũng ngây ra một lúc, không phản ứng được câu hỏi của cô là có ý gì.

Bình luận (0)

Để lại bình luận