Chương 47

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 47

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trần Vũ Hàm nghe lời này, mới yên tâm một chút, lại thử đè mông xuống.
Qυყ đầυ vẫn cọ hai cái vị trí huyệt khẩu, cọ ra âm môi chuẩn bị hút chặt, đem dâʍ ŧᏂủy̠ thoa lên trên tạo ra một chút chất bôi trơn.
Cô từng chút từng chút tiếp nhận sự trướng bụng của hành lang tiểu huyệt một lần nữa được mở rộng ra, Khương Yển thu tay lại, khoá tại eo mềm của cô, hình như đang giúp cô ổn định thân thể ngồi xổm ở phía trên.
Ngay khi Trần Vũ Hàm cảm thấy mình có thể hoàn toàn ngồi xuống, Khương Yển chợt có động tác, mạnh mẽ ưỡn thắt lưng lên, bàn tay nắm lấy vòng eo của cô cũng ấn xuống, cây gậy thịt khổng lồ trực tiếp xuyên qua phía dưới, đẩy tới cổ tử ©υиɠ đâm thẳng vào sâu trong.
“Ah! Anh…” Cô bị động tác bất thình liệt của Khương Yển tức giận không thôi, nhưng lời nói đến bên miệng lại nói không nên lời, toàn bộ biến thành tiếng rêи ɾỉ vô lực sảng khoái.

Tay cô chống lên ngực anh, đầu vai căng lên, cả người cứng đờ, hẳn là chưa thích ứng được với côn ŧᏂịŧ thô to.
Một câu hỏi đột nhiên xuất hiện trong đầu Khương Yển, rốt cuộc phải thao cô bao nhiêu lần thì mới khiến tiểu huyệt lỏng ra một chút?
Lúc Trần Vũ Hàm ngẩng mặt lên nhìn anh, hai mắt ngấn nước, tay nhỏ nắm chặt đấm anh một cái không đau cũng không ngứa.
“Sao anh không nói một tiếng để em chuẩn bị tâm lý?”
Đột nhiên cắm vào như thế, qυყ đầυ tách từng thịt non bên trong ra, cảm giác căng nứt ấy khó chịu như thế nào, anh có sống hết đời cũng không biết!
Lần sau lúc anh muốn bắn tinh, phải dùng tay đè mã mắt lại, để anh cảm nhận được cảm giác vừa đau vừa sướиɠ khi không được bắn ra!
Trần Vũ Hàm càng nghĩ càng tức giận, còn Khương Yển lại dựa lên đầu giường, cong môi cười xấu xa, vẻ mặt đầy đắc ý.
Một giây tiếp theo, cô lại nghe thấy anh chậm rãi nói: “Vậy bây giờ anh làm lại nhé?”
Nói xong, cô còn không kịp trả lời, anh đã hành động nhanh gọn lẹ, đột nhiên nâng mông cô lên, cả người Trần Vũ Hàm được đưa lên cao rồi lại rơi xuống giữa háng anh. Cô yếu ớt nằm sấp lên ngực anh, miệng khẽ mở ra thở dốc.
Ngực Khương Yển bị tóc của cô cọ cho phát ngứa, anh vươn tay vén lọn tóc ra sau tai, để khuôn mặt nhỏ của cô lộ ra trước tầm mắt.
Quanh quẩn chóp mũi đều là hương thơm từ tóc của cô khiến Khương Yển cảm thấy con gái đúng là một sinh vật vừa đáng yêu vừa kỳ lạ, sao lại thơm như vậy chứ. Dường như mỗi một chỗ trên người đều mang một mùi hương khác nhau.
Anh tham lam hít một hơi thật sau, vuốt ve dọc từ mang tai, theo sườn mặt đến cằm, nâng mặt cô lên rồi cúi đầu hôn môi cô.
Môi dưới bị anh ngậm cắn thì, bị mυ”ŧ thì hơi tê dại, miệng không thể khép lại được nên nước bọt trong khoang miệng chảy xuống dọc khóe môi.
“Ưm a…”
Trần Vũ Hàm cau mày bất mãn đẩy anh ra, cố gắng ngẩng mặt lên để trốn thoát nhưng Khương Yển không muốn buông tha cho cô, khiến cô không thể dùng sức, chỉ có thể môi hôn môi như vậy với anh.
Lúc môi bị hôn đến mức sưng đỏ, anh mới nới lỏng miệng, rồi tiếp tục vươn đầu lưỡi vào trong quấn lấy lưỡi của cô.
Trần Vũ Hàm muốn báo thù nên cắn đầu lưỡi của anh, thấy cơ thể anh cứng đờ còn rên lên vì đau thì cô mới lo lắng sợ vừa nãy mình cắn mạnh quá, làm Khương Yển bị đau.
Cô cẩn thận há miệng, thấy đầu lưỡi của anh vẫn còn cứng trên răng mình, lo lắng vươn đầu lưỡi cọ xát dấu răng vừa bị cắn.
Trần Vũ Hàm vẫn cảm thấy áy náy, trăm lần không ngờ được, hành động không nhúc nhích ban nãy của Khương Yển là chờ con cá cắn câu mà thôi.
Lưỡi cô vừa mới cọ xát một chút lại bị anh quấn lấy, mυ”ŧ chặt rồi lại nhả ra, cho đến khi đầu lưỡi tê rần thì anh mới nới lỏng miệng.
“Cái miệng nhỏ bên dưới của em đã nhiều nước rồi, sao cái miệng nhỏ phía trên cũng nhiều nước như vậy chứ?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận