Chương 48

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 48

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Môi Khương Yển bị nước bọt của cô làm ướt hết, bàn tay lớn mơn trớn lưng cô rồi lại sờ soạng xuống mông, váy bị vén lên, đầu ngón tay lướt qua vị trí xương cụt. Cơ thể cô căng thẳng, tiểu huyệt cũng cắn côn ŧᏂịŧ của anh chặt hơn.
“Em ngồi dậy đi, thử tự di chuyển một chút.”
Trần Vũ Hàm nhẹ nhàng đáp lại một tiếng như muỗi kêu sau đó chậm rãi ngồi dậy.
Bàn tay Khương Yển mơn trớn đùi cô, anh vén vạt váy của cô lên. Ánh mắt như lửa đốt nhìn chằm chằm tiểu huyệt láng mịn kia, nhìn thấy nơi riêng tư của cô dính lôиɠ ʍυ của mình, anh thúc giục: “Mông hơi vểnh lên một chút, sau đó ngồi xuống.”
Anh cảm giác mình sắp mất bình tĩnh rồi, muốn trực tiếp hung hăng đưa đẩy. Nhưng thấy dáng vẻ cô ngồi trên nắm giữ quyền chủ động thì lại thích thú, anh chỉ có thể kiềm chế sự nôn nóng, để cô học cách chủ động trước.
Nếu học được thì càng tốt, sau này anh có thể tiết kiệm sức hơn, mấy chuyện như làʍ t̠ìиɦ chính là bài kiểm tra khắc nghiệt về lực eo và thể lực của đàn ông.
Trần Vũ Hàm làm theo anh, lại vén váy lên rồi nghe Khương Yển nói, chậm rãi vểnh mông nâng cơ thể lên cao, khi nào côn ŧᏂịŧ sắp đi ra thì lại ngồi xuống.
Lần đầu tiên vô cùng cẩn thận, gần như là di chuyển chậm gấp mười lần bình thường, nhưng dù có làm như thế thì lúc qυყ đầυ đâm đến chỗ sâu nhất vẫn khiến cô sảng khoái.
Khương Yển được tận mắt nhìn thấy côn ŧᏂịŧ giữa háng của mình bị tiểu huyệt của cô nhả ra, rồi lại nuốt vào từng chút một, cuối cùng nơi riêng tư của hai người dán sát vào nhau, dâʍ ŧᏂủy̠ của cô chảy xuống làm ướt lôиɠ ʍυ.
Tay cô yếu ớt buông xuống, vạt váy cũng rơi xuống theo, che đậy nơi riêng tư đang giao hợp của hai người, cảm giác thị giác bị che lấp khiến anh cảm thấy rất kí©ɧ ŧɧí©ɧ.
Anh siết chặt cánh tay của cô và định vén váy lên tiếp nhưng cuối cùng không kiên nhẫn nỗi nữa, quyết định kéo lên rồi cởi ra.
Trần Vũ Hàm còn đang sướиɠ, chuẩn bị ngồi lên người anh di chuyển tiếp thì thấy xương sườn hơi nhột, Khương Yển định kéo váy lên trên. Cô nhanh chóng đánh lên mu bàn tay của anh.
“Kéo rách bây giờ! Anh định làm gì đấy, sau này vẫn mặc bộ này đấy.”
“Cởi ra, vướng quá.”
“Bên này có đai lưng.”
Váy không thể cởi từ dưới lên trên như áo được, nếu muốn cởi thì phải kéo xuống.
Trần Vũ Hàm cảm thấy Khương Yển không còn thuốc chữa nữa rồi.
Cô không nói gì liếc mắt nhìn anh sau đó lại quay mặt đi, bắt đầu cởi đai lưng bên cạnh.
Cô không biết lúc đầu cô chọn bộ này để mặc cho anh xem làm gì nữa, vì dù sao cũng cởi sạch mà gặp anh.
Đối với Khương Yển, cô thấy mình chỉ cần đứng trước mặt anh rồi nháy mắt một cái là có thể khiến côn ŧᏂịŧ của anh cương cứng, còn bộ quần áo này chẳng có tác dụng gì cả.
Khương Yển thấy cô kéo váy xuống, bây giờ mới phát hiện thì ra thiết kế của váy chỉ là một tấm vải, quấn quanh eo rồi ra sau lưng, bên cạnh là đai lưng để điều chỉnh độ rộng, còn có một cái nơ hình con bướm để che vị trí dây cài.
Chủ yếu là do Trần Vũ Hàm quá gầy nên váy này phải quấn hai vòng mới vừa, khiến Khương Yển cứ tưởng đây là váy bình thường. Cái váy này chỉ cần vén hai bên để lộ đùi rồi cứ thế cắm vào là được.
Bỗng nhiên Khương Yển cảm giác mình vừa bỏ lỡ một trải nghiệm mới, vừa nãy không nên để Trần Vũ Hàm cởi váy, phải để cô ngồi lên người mình rồi ôm đùi cô làm. Hối hận quá!
Anh âm thầm hạ quyết tâm, sau này trước khi cô muốn mặc bộ nào, anh phải nghiên cứu thật kỹ thiết kế của nó mới được.

Khương Yển cởi váy rồi ném sang một bên, không đợi Trần Vũ Hàm chuẩn bị sẵn sàng, anh lại đẩy eo đâm vào trong.
Nhìn cô yếu ớt ngã lên người anh sau khi di chuyển mấy cái, tóc dài rối tung xõa xuống, anh dứt khoát dùng lực ở eo và bụng, ôm lấy cơ thể của cô, để hai chân cô quấn lấy cơ thể mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận