Chương 58

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 58

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh ta cúi đầu, kìm nén tất cả bất mãn trên mặt xuống, im lặng đi theo Tiểu Đào xuống tầng.
Hai người vừa xuống tầng một, chợt nghe thấy có tiếng xe bên ngoài, một lúc sau liền thấy Khương Yển kéo chiếc xe chở hàng vào.
Trong phòng trên tầng hai, Trần Vũ Hàm đang hoàn thành nốt công việc cuối cùng, cô nghĩ có lẽ đến lúc Tiểu Đào tan làm có thể gần như làm xong, sau đó có thể xuống lầu chờ Khương Yển tới, đột nhiên chợt nghe thấy tiếng Tiểu Đào hình như đang gọi Lý Mặc, còn cả tiếng bước chân nghe có vẻ rất sốt ruột.
làm việc nữa hay không, trước tiên bỏ việc đang dở xuống, mở cửa bước ra ngoài.
Kỳ lạ là lại không thấy bóng dáng Tiểu Đào và Lý Mặc trên tầng hai, mãi đến khi cô xuống lầu mới nhìn thấy hai người đang giúp xếp hàng lên xe, ngoài ra còn có Khương Yển.
Anh tới từ lúc nào, sao mình không nghe thấy chút động tĩnh nào thế?
Trần Vũ Hàm hơi nhướng mày, ánh mắt lướt từ trên người anh chuyển qua Lý Mặc đang lặng lẽ giúp đỡ, thấy dáng vẻ anh ta giống như không có gì muốn nói với mình, lúc này cô mới nhìn về phía Khương Yển lần nữa.
Khương Yển thấy cô liền ngừng động tác trên tay, tháo bao tay, lấy ra một hộp kẹo từ trong túi áo đưa cho cô, nói: “Anh mua cho em, lúc ăn kẹo nhớ nghĩ đến anh đấy.”
Hai má Trần Vũ Hàm lập tức đỏ bừng, đứng yên một lúc lâu sau mới ngại ngùng cầm lấy hộp kẹo mà Khương Yển đưa.
Tiểu Đào bên cạnh còn cười vui vẻ hơn cả cô, còn cố ý trêu ghẹo : “Chị Vũ Hàm, anh Khương cố gắng theo đuổi chị như vậy, chừng nào thì chị mới đồng ý hẹn hò với anh ấy thế?”
“Nói sau đi, để xem biểu hiện tiếp theo của anh ấy đã.” Trần Vũ Hàm đáp, ăn một viên kẹo, sau đó lại đưa đến trước mặt Tiểu Đào và Lý Mặc, hỏi: “Ăn không?”
“Em không ăn đâu, đây là anh Khương mua cho chị, là hương vị tình yêu đấy!”
Nghe vậy, vành tai Trần Vũ Hàm cũng đỏ lên, cô thấy Lý Mặc vẫn cúi đầu không nói gì, nhìn không ra rốt cuộc anh ta có muốn ăn kẹo hay không, cuối cùng dứt khoát cho rằng anh ta không muốn liền thu tay về.
Lý Mặc toàn bộ quá trình đều không nhìn hộp kẹo, chỉ nhìn chằm chằm bàn tay trắng nõn mềm mại của Trần Vũ Hàm, nhìn cô rút tay về, trong đầu đều là ảo tưởng cảnh tượng vươn tay ra kéo cô ôm vào lòng, mãi đến khi bị Tiểu Đào vỗ vai, lúc này anh ta mới định thần lại.
“Vậy bọn em tan làm trước đây, anh Khương, số hàng còn lại anh tự xếp nhé, bọn em không làm phiền hai người bồi dưỡng tình cảm nữa, hôm nay em cũng không khóa cửa đâu, chị Vũ Hàm, buổi tối trước khi lên lầu chị nhớ phải khóa cửa đấy.”
“Ừm.”
Trần Vũ Hàm đáp lại, vẫy tay, cau mày nhìn Tiểu Đào xách túi dẫn theo Lý Mặc đi ra ngoài, trong lòng vẫn không có nhiều thiện cảm đối với Lý Mặc.
Cô quay lại thấy Khương Yển đang chuyển hàng, đặt hộp kẹo trong tay xuống định giúp đỡ, lại bị anh đưa tay ra ngăn lại, nói: “Đừng đυ.ng vào, bẩn lắm, để anh tự làm, sắp xong cả rồi, lát nữa chuyển số hàng này qua trạm chuyển phát xong, anh sẽ quay lại tìm em, lát nữa mượn phòng tắm của em tắm rửa một lát, quần áo để thay anh để trên xe ấy, em đi lấy vào giúp anh.”
“Anh còn mang theo cả quần áo hả? Chẳng lẽ anh muốn ngủ lại đây à?”
“Không được sao?”
Trần Vũ Hàm nghe anh hỏi lại, lập tức trong đầu nghĩ đến lỡ như ngày mai Tiểu Đào đến làm phát hiện ra Khương Yển ngủ lại đây thì…

Cô còn đang đấu tranh xem có nên đồng ý cho anh ngủ lại hay không liền nghe anh nói: “Đùa em thôi, anh không ở lại đâu, trên người bẩn lắm, lát nữa anh chỉ thay quần áo sạch thôi.”
Trần Vũ Hàm thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại cảm thấy có chút thất vọng.
Sau khi gật đầu đồng ý, cô liền giúp Khương Yển đi lấy quần áo để thay, xách túi mang lên lầu.
Lên đến tầng hai, cô do dư một lúc, nghĩ đến lát nữa Khương Yển còn phải giúp mình chụp ảnh nữa, nên mang đến phòng thay đồ thì tốt hơn, nhưng nhớ lại anh còn muốn tắm, cuối cùng vẫn quyết định mang về phòng mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận