Chương 59

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 59

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vừa mở cửa phòng bước vào, cô vừa liếc mắt một cái liền thấy chiếc qυầи ɭóŧ ren đen rơi xuống cạnh giường.
Sau khi để quần áo của Khương Yển xuống giường, cô vốn dĩ muốn thuận tay ném chiếc quần vào giỏ đựng quần áo bẩn, vừa đưa tay ra cầm thì cảm thấy hơi ẩm ướt.
Lúc này cô liền khó hiểu, đang yên đang lành, sao cái quần lại ướt như vậy?
————

Phản ứng đầu tiên của Trần Vũ Hàm chính là mỹ phẩm để trong va li lúc trước bị đổ rồi, nhưng nhớ lại lần trước sắp xếp quần áo vẫn còn khô mà, cho nên lại loại trừ khả năng này.
Cô nghi ngờ cúi đầu ngửi thử, vừa hít một hơi đầu tiên thì cô đã ném chiếc qυầи ɭóŧ trong tay đi.
Cô rất quen với loại mùi tϊиɧ ɖϊ©h͙ tanh tanh này, nhưng mùi này nồng hơn của Khương Yển rất nhiều, tuyệt đối không phải là tϊиɧ ɖϊ©h͙ Khương Yển bắn ra.
Cho dù là Khương Yển làm đi chăng nữa thì từ lúc cô trả phòng đến bây giờ đã bao lâu rồi, mà với loại vải xuyên thấu thế này cũng đã khô lại thành vệt từ lâu rồi.
Vậy rốt cuộc là ai đã làm chứ?
Trần Vũ Hàm thấy lòng bàn tay ướŧ áŧ liền cảm thấy buồn nôn, lập tức vào nhà vệ sinh điên cuồng bóp sữa tắm rửa sạch.
Sau khi bình tĩnh lại một chút, cô lại cảm thấy sợ hãi.
Hôm nay Khương Yển còn nói cô sống ở đây một mình thì nên chú ý an toàn một chút, lúc đó cô cũng không lo lắng như vậy, dù sao từ khi bắt đầu kinh doanh thì cô đã sống ở đây rồi, từ trước tới nay đều rất an toàn, cũng không xảy ra chuyện gì cả.
Nhưng bây giờ lại có một người đàn ông xa lạ nhân lúc cô không hay biết mà chạy vào phòng cô thủ da^ʍ với qυầи ɭóŧ của cô.
Nói không chừng đối phương thật sự còn đang trốn ở đâu đấy trong phòng thì sao?
Trần Vũ Hàm vội vàng thò đầu vào phòng nhìn xung quanh, trái tim vừa bình tĩnh lại lập tức đập loạn.
Cô hơi sợ.
Cô còn chưa vẩy sạch vết nước trên tay cho khô hoàn toàn đã lập tức chạy tới tủ đầu giường lấy dùi điện trong ngăn kéo ra, sau đó mới cảnh giác đi ra từng bước một.
Ra khỏi phòng, cô mới nhớ tới Khương Yển còn đang xếp hàng dưới lầu, lập tức chạy xuống tầng một, kêu cứu: “Khương Yển!”
Kết quả là cả căn phòng trống không không thấy bóng dáng của anh đâu cả.
Khương Yển vì muốn nhanh chóng trở về cùng cô hưởng thụ thế giới hai người, cho nên sau khi thu hàng xong đã lập tức lái xe về trạm, còn thuận tiện giúp cô đóng cửa lại.
Trần Vũ Hàm sắp phát điên rồi, cô càng lúc càng cảm thấy dường như có người đang trốn trong căn nhà này, khiến cô không dám ở lại thêm nữa liền mở cửa chạy ra ngoài, nhưng cô lại không dám chạy quá xa, sợ cửa mở sẽ có người vào lấy hàng đi mất, hoặc bỏ lỡ khoảnh khắc kẻ trốn bên trong chạy ra.
Cô đang sốt ruột chờ Khương Yển quay lại, lúc này lập tức nhớ ra tầng một có lắp đặt camera giám sát, cô đi kiểm tra camera giám sát không phải sẽ biết có ai đã vào hay sao?
Trần Vũ Hàm quay đầu thấy Khương Yển vẫn chưa quay lại, chỉ có thể can đảm nắm chặt dùi điện trong tay trở lại vào nhà lần nữa.
Căn phòng rộng lớn như vậy vẫn vắng lặng như trước, dường như cô đã nghĩ quá nhiều rồi.
Trần Vũ Hàm dần thả lỏng thần kinh căng thẳng, bắt đầu tính toán thời gian.
Cô nhớ lại thời gian mình thu dọn va li, tua hình ảnh giám sát đến khoảng thời gian này, sau đó cài đặt tốc độ tua nhanh gấp đôi và tiếp tục kiểm tra.
Trong màn hình vẫn luôn là dáng vẻ bận rộn của hai người Tiểu Đào và Lý Mặc, điều này khiến cô híp mắt lại bắt đầu nghi ngờ.
Quả thật, cô luôn yên tâm như vậy là bởi vì hàng ngày Tiểu Đào đều trông coi dưới tầng một, nếu dưới lầu có người lạ đi vào thì cô ấy sẽ gọi cô một tiếng trước, cho nên từ trước tới nay cô mới yên tâm đóng cửa làm việc trên tầng hai như vậy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận