Chương 62

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 62

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh ta do dự rất lâu mới quyết định lẻn vào xem tình hình thế nào, nếu bị phát hiện ra thì cùng lắm nói rằng mình bỏ quên đồ ở đây nên quay lại lấy, anh ta vừa hay phát hiện cửa nhà cũng không khóa liền trực tiếp bước vào.
Khương Yển thật ra là có lái xe tới, chẳng qua là sau khi chở hàng về xong thì anh đậu xe trên đường chính của tiểu khu sau đó đi bộ vào đây, đây cũng là lí do vì sao trước đó Trần Vũ Hàm lại không nghe thấy tiếng xe đến rồi bị Khương Yển đột nhiên bước vào dọa sợ.
Trần Vũ Hàm vừa nhìn thấy Lý Mặc liền tức giận chạy vào phòng thay đồ tìm cây gậy đánh bóng chày của mình.
Loại biếи ŧɦái này, hôm nay mà không đánh cho anh ta hối hận vì đã đầu thai làm người thì cô sẽ không mang họ Trần!
Thật sự coi cô là người dễ bị bắt nạt hay sao mà dám làm chuyện như vậy với quần áo của cô!
Tiếng bước chân từ trên lầu truyền đến khiến Lý Mặc lập tức căng thẳng, ngẩng mặt nhìn lên lầu.
Anh ta không nhìn thấy Trần Vũ Hàm, nhưng ngược lại lại nhìn thấy Khương Yển mặt đầy tức giận, tựa như sát thần đứng đó nhìn chằm chằm anh ta.
Sau khi anh ta đứng hình một lúc, phản ứng đầu tiên chính là muốn xoay người bỏ chạy, nhưng tốc độ của Khương Yển còn nhanh hơn, sau khi chạy xuống mấy bậc cầu thang liền trực tiếp nhảy từ phía trên xuống, bịch bịch hai tiếng đã trực tiếp từ tầng hai nhảy xuống tầng một, rồi đột nhiên xông đến, nhấc chân đá trúng lưng anh ta.
Lý Mặc còn chưa kịp mở cửa đã đập sầm một tiếng vào cửa, ngón tay còn bị kẹp lại, lập tức đau đến mức cả cánh tay cũng trở nên tê dại, phỏng chừng đã bị kẹp đứt xương ngón tay.
Lúc Trần Vũ Hàm kéo theo cây gậy bóng chày của cô chạy xuống lầu thì mặt Khương Yển đã đen như đít nồi rồi, anh túm lấy cổ áo Lý Mặc đánh hết cú đấm này đến cú đấm khác, mặt anh ta bị đánh sưng to như đầu lợn, khắp nơi đều là vết máu, đặc biệt miệng anh ta, không biết là sắp bị đánh chết hay là bị rụng răng, dù sao thì cả miệng anh ta toàn là máu, vừa mở miệng liền phun ra máu.
Cô lại hoảng sợ, một tiếng lạch cạch vang lên, cây gậy đánh bóng chày trong tay rơi xuống đất gọi Khương Yển hoàn hồn lại.
Nắm đấm giơ lên của anh còn đang run nhẹ, chỉ vài vài cú đấm như vừa rồi rõ ràng là không đủ để làm anh nguôi giận, nhưng nhìn thấy dáng vẻ hoảng sợ của Trần Vũ Hàm, rồi nhìn lại vết máu dây ra từ vết thương của anh ta, anh liền ném Lý Mặc đi, kìm lại hơi thở dồn dập, nhìn cô, nói: “Không sao đâu, đừng sợ.”
“Em, em không sợ……”
Giọng Trần Vũ Hàm run rẩy đáp lại, nhích đến trước mặt anh, nắm lấy tay anh, lau đi vết máu trên mu bàn tay, sau khi thấy anh không bị thương mới thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới nhìn về phía Lý Mặc, hỏi: “Anh ta chết rồi à? Anh sẽ phải ngồi tù à? Giờ phải làm sao đây? Hay là mang anh ta đi chôn đi? Em lên tầng lấy cái rương xuống, anh đi kiếm cái xẻng hay gì đó đi, chúng ta chôn trong sân đi, đúng rồi, camera giám sát, phải phá camera giám sát nữa, Tiểu Đào sẽ không biết đâu, nếu Tiểu Đào hỏi em……”
Cô càng nói càng lộn xộn, cánh tay ôm Khương Yển càng lúc càng dùng sức.
Khương Yển nhìn khuôn mặt trắng bệch của cô, nắm lấy vai cô dùng sức lắc lắc hai cái, mãi đến khi ánh mắt cô chạm phải ánh mắt anh, anh mới nói nghiêm túc từng từ từng chữ một: “Người chưa chết, đừng sợ, em gọi điện thoại cho Tiểu Đào bảo cô ấy đến đây đưa người đi, chuyện nào ra chuyện đó, chiếc quần trong thùng rác trên tầng đừng có vứt đi biết không? Đây là bằng chứng của em, anh ta vào phòng làm bậy, quấy rối tìиɧ ɖu͙©, anh ta là người sai trước, còn anh đánh người anh sẽ tự chịu trách nhiệm, nhưng anh còn gặp anh ta lần nào sẽ còn đánh lần đó nữa, những chuyện này anh sẽ tự chịu trách nhiệm, hiểu chưa?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận