Chương 64

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 64

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không còn cách nào, lúc này cả ba người đều mang một bụng đầy lửa giận, đứng ở cửa chờ xe cấp cứu đến chở người đi.
Cuối cùng, Tiểu Đào vẫn rời đi trước, còn không ngừng xin lỗi Trần Vũ Hàm.
Sau khi xe cấp cứu chở người đi, Trần Vũ Hàm mới dùng sức thở dài một hơi, nói: “Em vào phòng thay đồ thu dọn đồ đạc, anh chờ em một chút.”
Cô ôm tâm trạng nặng nề bước lên lầu, chờ đến lúc thu dọn xong hành lý, Khương Yển đã lau sạch vết máu dưới lầu, lên lầu giúp cô xách hành lý.
Đợi đến khi khóa cửa rồi theo anh về nhà thì đã gần mười hai giờ.
Trần Vũ Hàm cả người mệt mỏi đến mức không muốn thu dọn hành lý, càng đừng nói đến việc xử lý công việc.
Cô mở hộp đồ ăn shipper đưa đến, sau khi cố gắng ăn hai miếng, không có khẩu vị liền nói: “Em đi tắm đây, em muốn ngủ trước.”
Khương Yển thấy tình trạng của cô không ổn, hiển nhiên là vẫn còn sợ hãi, nhưng anh cũng không biết mình nên an ủi cảm xúc của cô như thế nào mới tốt, chỉ có thể nhân lúc cô đang tắm, thu dọn lại phòng ốc, giúp cô treo quần áo trong hành lý lên.
Cô tắm hơi lâu, lâu đến mức Khương Yển đã thu dọn xong mấy bộ quần áo kỳ lạ của cô rồi mà vẫn chưa thấy người ở bên trong đi ra, không nhịn được có chút lo lắng cô có xảy ra chuyện gì trong nhà vệ sinh hay không.
Anh lo lắng đi gõ cửa, lúc này mới nghe thấy tiếng nước ngừng lại, nhìn thấy Trần Vũ Hàm mở cửa đi ra.
Cô mặc một chiếc váy ngủ hai dây bằng lụa màu xám nhạt, phần viền váy còn được may bằng ren trắng, nhìn từ phía trước thì rất bình thường, chỉ có đường viền cổ hơi thấp, có thể nhìn thấy một vùng da thịt trắng nõn trên ngực cô, đợi đến lúc cô quay người đóng cửa lại, anh mới nhìn thấy phần lưng được thiết kế đầy suy tính, phần cổ váy phía sau thấp đến phần xương cụt, khi cô giơ tay lên có thể mơ hồ nhìn thấy bộ ngực không hoàn toàn dán lên váy, thoắt ẩn thoắt hiện.
Khương Yển lập tức cảm thấy khí huyết dâng trào, yết hầu chuyển động lên xuống, sau khi nuốt xuống một ngụm nước bọt mới giữ bình tĩnh được, hỏi: “Sao lâu vậy? Đang giặt quần áo sao? Để ở bên kia là được, lát nữa anh giặt tay giúp em.”
“Không, em chỉ rửa tay thôi, quần áo em đã bỏ vào máy giặt rồi, đồ lót em giặt xong rồi.”
Lúc Trần Vũ Hàm tắm xong vẫn không có cảm giác gì, lúc giặt đồ lót, cô không nhịn được nhớ tới lúc trước không biết, đã cầm chiếc qυầи ɭóŧ bị Lý Mặc bắn tinh lên, cảm giác hơi ẩm ướt rất rõ ràng, khiến cô buồn nôn muốn rửa tay lần nữa, nhưng bất luận rửa thế nào đi nữa đều cảm thấy không có cách nào rửa sạch cảm giác buồn nôn kia.
Sau khi Khương Yển gõ cửa mới gọi được cô đang trong trạng thái xuất thần trở về, cô cũng cảm thấy mình có gì đó không ổn, rõ ràng đã rửa tay sạch rồi cũng không hết được mùi vị tanh tưởi buồn nôn đó.
Nghe cô nói, Khương Yển cúi đầu nhìn, vừa nhìn liền thấy bàn tay nhăn nheo và trắng bệch đã rộp lên của cô, đau lòng vuốt ve lòng bàn tay, hỏi: “Sao lại thế này? Có kiểu rửa tay như vậy sao? Rửa hỏng luôn thì làm sao đây.”
“Em cảm thấy rửa chưa sạch.” Giọng điệu của cô có chút thay đổi, khuôn mặt nhăn lại sắp khóc càng khiến anh vô cùng đau lòng, hối hận vừa rồi không đánh chết Lý Mặc cho rồi.
Anh vội vàng ôm cô vào lòng, để hơi thở của mình bao bọc lấy cô, nhẹ giọng an ủi: “Không sao, sao lại không sạch được, để anh xem nào.”
Vừa nói, anh vừa đưa tay Trần Vũ Hàm để dưới mũi, ngửi thấy mùi sữa tắm và nước giặt trộn lẫn với nhau sực nức, lại hôn lên tay hai cái, thấy cô dần dần thả lỏng mở lòng bàn tay, lại hôn vào lòng bàn tay cô, còn dùng đầu lưỡi liếʍ bàn tay mát lạnh của cô.
————

Lòng bàn tay cảm giác được nhiệt độ cơ thể của anh, còn có sự ngứa ngáy ẩm ướt do bị đầu lưỡi của anh móc qua, khiến trong lòng cô cảm thấy khó chịu hơn trước.

Bình luận (0)

Để lại bình luận