Chương 79

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 79

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Anh có thể xin nghỉ.”
“Không cần phải xin nghỉ, sau khi tan làm vẫn có thể đi xem, nếu như anh một mực vì em mà xin nghỉ, tiền lương cũng không còn mà nhận đâu.”
Trần Vũ Hàm đem hình những căn nhà đã chọn cho anh xem, chờ tối nay hai người sẽ đi lựa lấy một căn, cô đem máy tính cất sang bên cạnh, nhìn về phía Khương Yển, liền thấy trong đáy mắt của anh hiện lên sự nhiệt tình.
Cô cảm thấy bản thân nói không sai, con người này, thật sự xin nghỉ không phải vì muốn đi xem nhà, mà là vì muốn ăn thịt cô đúng chứ?
Cô cầm nắm lấy cái đệm lưng đặt lên đùi, ban đầu chỉ là để che chắn vai giờ chuyển thành che chắn cả người, lạnh nhạt từ chối ánh mắt kia: “Đừng nhìn lung tung nữa, ăn cơm trước đi.”
Bị cô nhìn thấu ý đồ của mình, Khương Yến liền có chút buồn, những ý nghĩ vừa nãy lại hiện lên.
Cái gì mà quần áo gợi cảm, còn bày ra nhiều tư thế, thật là nhiều suy nghĩ mà, giống như cây gậy thịt của anh có thể mọc chân mà đi khắp nơi sau đó chui vào người cô.
Anh đè nén du͙© vọиɠ trong người xuống, đem một phần mì xào đưa cho Trần Vũ Hàm, nói: “Vậy lát nữa em đi xem nhà cũng được, anh cũng không quan tâm lắm, đơn giản cũng được không sao, mà đơn hàng sáng nay anh nhận dùm em, có phải là gia nhầm không đấy.”
“Có vấn đề gì sao?”
“Có vấn đề.”
Ánh mắt Trần Vũ Hàm đầy nghi hoặc, ngữ khí của anh có chút thay đổi: “Em mua quần áo gì vậy?”
“Áo lưới xuyên thấu cùng với đồ lót gợi cảm, cả vớ lưới nữa thì sao? Đây chỉ là phụ kiện bên trong, em dùng trong lúc chụp hình, cần mặc đồ lót không dây, tự mua dùng vẫn tiện hơn, chuyển động một chút liền có thể tạo ra tư thế quyến rũ.”
Cô giới thiệu rất chi tiết cho anh, so với tưởng tượng, Khương Yển muốn nhìn trên thân thể của cô hơn, nhưng nhìn cô ăn mặc kín đáo, lại tránh xa mình như thế, bản thân chỉ có thể yếu ớt nhịn xuống, tiếp tục hỏi: “Em có thể cởi nó ra không?”
“Cởi nó ra?” Trần Vũ Hàm dừng lại một chút, nghĩ đến bên trong mình đang có một cái lỗ lớn, giống như quần rách đáy vậy, nó quả là thiết kế thuận lợi cho việc ân ái, nhưng chẳng ai muốn mặc vậy ra ngoài cho người khác nhìn thấy cả.”
Cô trầm mặc một hồi, trong đầu thoáng nghĩ các cách kết hợp với nó, lúc sau mới chậm chạp trả lời: “Cũng không phải là thả rông đi ra ngoài.. vẫn có thể phối với nó, phía trên che kín, cùng phía dưới mắc cùng với vớ lưới vậy.”
“Vậy lát nữa cũng sẽ mặc như vậy ra ngoài, không phải không có nhiều thời gian sao?”
Suy nghĩ của Khương Yển rất đơn giản, Trần Vũ Hàm không bao giờ để anh chạm vào người, một lúc sao quay lại chắc chắn cô sẽ thay quần áo, chờ lúc cô thay quần áo liền có thể động thủ.
Trần Vũ Hàm cảm thấy bản thân bị làm khó, vừa mới bắt đầu liền cảm nhận đầu tiên là thấy Khương Yển càng ngày càng biếи ŧɦái, có phải là nghiện làʍ t̠ìиɦ không, sao lại muốn cô mặc đồ lót gợi cảm rồi bị người khác nhìn thấy, nhưng lại nhìn thấy nét mặt đầy chân thành của anh, liền cảm thấy bản thân đã suy nghĩ nhiều rồi.
Đảo mắt suy nghĩ một chút, mặc dù bên trong có mặc qυầи ɭóŧ màu da, đến lúc đi ra ngoài lại mặc thêm một cái quần bảo hộ nữa, chắc chắn người ngoài không thể nhìn vào bên trong, lúc này cô mới gật đầu nhượng bộ đồng ý.
Cô không biến bản thân lại đang rơi vào yêu sách của Khương Yển.

Trần Vũ Hàm cơm nước xong xuôi liền thay quần áo cùng Khương Yển đi ra ngoài, vừa vặn đúng mười hai giờ.
Cô mặc chiếc áo có hơi rộng so với cơ thể phối cùng với một chiếc áo khoác trắng, hạ thân mặc một cái váy ngắn, từ vị trí khóa váy liền xòe ra tầng tầng lớp lớp hoa nhỏ ở trên, nhìn rất hoạt bát đáng yêu, chân còn mang một đôi boot đến mắt cá chân phối cùng với vớ lưới, lại càng khiến cô trông quyến rũ hơn, nhìn Khương Yển gật đầu liên tục, bội phục bản thân thật có con mắt tinh tường, lại có được một cô gái xinh đẹp như vậy làm bạn gái mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận