Chương 144

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 144

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khương Yển vừa định đi lại bị Lại Hồng ngăn cản lại.
Nguyên nhân đúng là đơn giản, bây giờ anh là chính là một trong nhưng người lãnh đạo ẩn hình của công ty, hơn nữa là người phụ trách chính làm dự án này, ai cũng có thể nghỉ ngơi nhưng anh thì không được.
Cho nên cuối cùng, anh vẫn bị bắt ở lại tăng ca, đi theo anh lấy bản thảo diễn thuyết sửa sang lại một lần nữa để ngày hôm kia mang đi.
Chờ cho đến khi hai người bận rộn xong thì đã là hơn hai giờ sáng, Lại Hồng nhìn Khương Yển lại hoàn thiện trò chơi một lần nữa, trên mặt mang theo nụ cười trộm gà, anh nghiêng người dựa vào trên bàn, nửa bên mông của mình ngồi xuống, hỏi: “Anh không nhớ Trần Vũ Hàm sao, đã trễ thế này còn ở đây tăng ca?”
“Nếu không phải anh ngăn cản tôi thì bây giờ tôi đang nằm ngủ trên giường ở nhà, mà không phải ngồi ở chỗ này làm việc với máy tính.”
“Nhìn lời của anh này, lần trước đã nói, bà xã của anh ít nhất phải đến một trăm vạn, lần này cần nếu công việc thuận lợi, chia ra anh đâu chỉ có một trăm vạn mà ngay lập tức có thể cưới được Trần Vũ Hàm, thế nào, kích động không?”
Lại Hồng cười tủm tỉm nói những lời này, điều này làm cho Khương Yển cảm thấy có vấn đề.
Anh xoay ghế dựa dưới thân, lông mày nhíu lại chằm anh một lúc lâu, mới lên tiếng hỏi: “Rốt cuộc anh muốn nói cái gì? Chuyện tôi cưới vợ liên quan gì đến anh, anh đang lo lắng cái gì?”
“Xem anh nói này, tôi quan tâm đến đồng bọn hợp tác của mình một chút không được sao? Ba tôi nói tôi phải đối xử tốt với anh, phải giữ lại được người.” Lại Hồng hì hì cười hai lần xong, mới kéo ghế dựa bên cạnh qua, tách ra hai chân ngồi xuống trước mặt anh, nói: “Nếu chuyện lần này tiến hành thuận lợi, sau khi bắt được tiền, tôi muốn dẫn ba tôi đi ra ngoài du lịch một chút rồi trở về, cho nên chuyện tiếp theo sẽ muốn giao cho anh toàn quyền phụ trách. Bây giờ có lẽ ông ấy cũng đã thả lỏng hơn cho nên tâm trạng mỗi ngày cũng có thể tốt hơn, tạm thời bệnh tình chưa có chuyển biến xấu, nhưng tiếp theo ai cũng không thể nói trước được, tôi muốn ở cùng chăm ông ấy nhiều chút, dù sao nơi này cũng đã ổn định, ông ấy không cần lại quan tâm lo lắng cho tôi nữa.”
Khương Yển im lặng trong một lát, vỗ vỗ bả vai của Lại Hồng, sảng khoái gật đầu đồng ý.
“Được rồi, ngay cả không bắt được đầu tư này, không phải Hải tổng cũng đã nói rồi sao, ông ấy cũng sẽ đầu tư vào công ty chúng ta, đến lúc đó anh ở cùng chăm Lại tổng là được, công ty tôi sẽ nhìn cho.”
So với Lại Hồng thì anh vẫn hạnh phúc hơn nhiều, cha mẹ đều khoẻ mạnh, còn có Trần Vũ Hàm, cô cũng rất đau lòng cho anh.
“Chỉ cần đợi đến ngày mai, ngày mai kết thúc, vậy thì tốt rồi.”
Lại Hồng nhìn bóng đêm bên ngoài được đèn đường thành phố chiếu sáng lên, lại hoàn hồn liếc mắt nhìn Khương Yển một cái, quyết định trực tiếp bận rộn làm việc đến lúc những người khác đến làm mới trở về nghỉ ngơi.
Kế hoạch của hai người là như vậy, nhưng lúc rời đi công ty lái xe về nhà vẫn hơi sớm chút, là hơn năm giờ sáng, sắc trời bên ngoài cũng đã bắt đầu sáng lên.
Lúc lái xe ra khỏi gara công ty, Lại Hồng còn hạ kính cửa sổ xe xuống nói với Khương Yển: “Trực tiếp về nhà ngủ một ngày đi, dưỡng tinh thần thật tốt, ngày mai buổi sáng 9 giờ gặp nhau ở khách sạn Hoàng Đô, đừng quên mang tài liệu và máy tính đấy nhé.”
Khương Yển gật gật đầu, tách ra khỏi Lại Hồng, trên đường trở về nhà, anh còn mua một ít bánh bao mang về làm bữa sáng cho Trần Vũ Hàm.
Lúc anh về đến nhà, Trần Vũ Hàm vẫn còn đang ngủ, hẳn là nghe được tiếng mở cửa nên cả người cô mơ mơ màng màng tựa ở đầu giường vẫn luôn nhìn chằm chằm vị trí cửa ra vào, cho đến khi cô nhìn thấy anh đi vào, lúc này mới buông lỏng cảnh giác, lại lần nữa nằm trở về, mơ hồ không rõ hỏi: “Sao anh lại trở về?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận