Chương 24

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 24

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cậu làm vậy bao lâu rồi?”

Có lẽ vì bị hỏi đến chuyện đáng xấu hổ, cậu ta cúi đầu ấp a ấp úng: “Hai…Hai năm.”

“Sao cậu quen được cô ta?”

“Tôi làm việc ở nhà ăn của trường đại học, cô ấy là người múc cơm. Thường xuyên qua lại nên giữ liên lạc.”

“Trường đại học nào?”

“Đại học Sính Dương.”

Tư liệu của Điền Yên cũng là trường đại học này, hai người chênh lệch hai tuổi, cũng không phải không có khả năng quen biết.

Bàng Kinh Phú đưa điện thoại cho Phó Hách Thanh, chống cằm hỏi Đàm Tôn Tuần: “Cô ta có biết cậu thích cô ta không?”

Đàm Tôn Tuần lắc đầu: “Chắc là… Không biết, tôi không dám tỏ tình. Hơn nữa tôi giấu rất khá, cô ấy vẫn luôn coi tôi là bạn tốt, tôi sợ sau khi tỏ tình, thậm chí còn không thể làm bạn được. ”

Bàng Kinh Phú liếc nhìn Phó Hách Thanh.

“Anh thấy thế nào?”

Câu này khiến Phó Hách Thanh mắc kẹt.

“Lão đại, tôi còn chưa từng nói, nhưng nghe nói loại tình huống này hẳn là rất bình thường.” Anh ta hạ giọng nói.

“Anh nghe ai nói vậy?”

“Nham Oanh, cậu ta thích xem phim truyền hình, trên đó đều diễn như vậy.”

Bàng Kinh Phú mỉm cười nhấc đôi chân dài ra khỏi ghế, chống đùi đứng dậy, thả chiếc áo gió màu đen xuống. Anh có vẻ ngoài lịch lãm, áo sơ mi trắng làm nổi bật sự trầm ổn văn nhã, khuôn mặt lạnh lùng không thể che giấu sự kiêu ngạo của hậu duệ quý tộc.

Anh đi đến trước mặt Đàm Tôn Tuần, nắm lấy mái tóc vàng dày của cậu ta kéo lên khỏi mặt đất. Cậu ta đau đớn ngẩng đầu lên, rên rỉ run rẩy không thể kiềm chế.

“Đại ca…”

“Thật sự coi nơi này là một sân khấu à, tôi không có dư thừa tài nguyên để cho cậu có cơ hội biểu diễn. Nếu cậu dám làm trò trước mặt tôi, tôi sẽ cho cậu chết lúc nào cũng không hay.”

Bàng Kinh Phú dùng hết sức ném người xuống đất, vỗ nhẹ lớp bụi không tồn tại trên tay rồi nhấc chân rời đi.

Phó Hách Thanh đi theo phía sau anh hỏi: “Anh có muốn giải quyết người này không?”

“Giữ lại trước, bắt người phụ nữ đó lại trước, xem họ có giống nhau không.”

Bàng Kinh Phú đút một tay vào túi, biểu cảm trên mặt lạnh lùng đến đáng sợ, giọng nói lạnh lẽo khiến người ta hít thở không thông: “Trong danh sách nằm vùng có một người là đồng nghiệp của người này. Ba người này có liên hệ với nhau, thế nào tôi cũng không tin có sự trùng hợp như vậy!”

Huống hồ, Bàng Kinh Phú thật sự muốn biết Điền Yên lấy đâu ra dũng khí để cho anh leo cây.

Chúc Nhược Vân phàn nàn với Điền Yên tiền lương quá thấp, căn bản không đủ chi. Trong lời nói đều đang thăm dò xem Điền Yên có thể đưa cô ta đến quán bar để bán rượu hay không.

“Không phải cô nói cô sợ sao? Sao bây giờ cô không sợ nữa à?”

“Tôi phát hiện, so với mất mạng, không có tiền mới là đáng sợ nhất.”

Đạo lý này Điền Yên không hoàn toàn đồng ý.

“Có tiền nhưng mất mạng thì dùng thế nào chứ?”

Chúc Nhược Vân mím môi tủi thân: “Mẹ tôi ngày nào cũng đòi tiền, đều hận tôi không thể bị người ta đánh sau đó được bồi thường tiền đưa cho bà ấy. Để tôi xem rốt cuộc bà ấy có chịu được cảnh con gái bị người ta bắt nạt bên ngoài không.”

Điền Yên giơ ngón tay lên, búng mạnh vào trán cô ta khi cô ta không chú ý.

“A!” Chúc Nhược Vân đánh rơi thìa rơi vào trong nồi oden, cô ta ôm trán, nước mắt lưng tròng nhìn cô: “Điền Yên!”

“Đừng nghĩ nữa, dùng cơ thể của mình làm người khác cảm thấy có lỗi. Phương pháp này không thể gọi là thông minh, quả thật là bệnh tâm thần.”

“Vậy tôi phải làm sao bây giờ? Tôi chỉ muốn bà ấy đau lòng cho mình.”

Điền yên đẩy cô ta ra, khuấy thức ăn trong nồi oden, một tay nhéo eo cô ta nói: “Mẹ cô không có khả năng đau lòng cho cô đâu.”

“Tại sao?”

Điền Diễn biết cô ta còn có hai đứa em trai đang học mẫu giáo nên không nói rõ.

“Bởi vì cô ngốc.”

“Tôi mới không ngốc!”

Mười hai giờ trưa, trên đường không có người. Điền Yên liền hạ nhiệt độ xuống mức thấp nhất.

Không khí đầu thu mát mẻ, trong cửa hàng vẫn bật điều hòa, nhiệt độ có chút se lạnh. Cô đang tìm điều khiển từ xa thì thấy một chiếc Audi quen thuộc đang đỗ ngoài cửa kính bên kia đường.

Chiếc A8L màu đen tuyền mang vẻ trầm lắng và xa hoa, khá là hiếm thấy trên đường phố ở những khu dân cư như vậy.

Điền Yên tăng nhiệt độ điều hòa lên: “Lúc này không bận, cô đi ăn cơm trước đi, mua giúp tôi một tô mì chua cay trên đường.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận