Chương 29

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 29

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chỉ có vết sẹo bắt mắt trên mu bàn tay đã làm hỏng vẻ đẹp này.

Anh nheo mắt, bắt đầu chuyển động vòng tròn trong miệng cô, ngón tay cọ xát vách trong miệng cô, chạm vào hàm răng cứng rắn, thỉnh thoảng dùng ngón trỏ và ngón giữa kẹp lấy lưỡi kéo ra bên ngoài.

Mỗi lúc như thế này, cô sẽ lè lưỡi như một dâm phụ, nhìn anh bằng một ánh mắt thâm tình, cực kỳ khiêu gợi.

“Đã có ai nói cô rất quyến rũ chưa?”

Bàng Kinh Phú đút tay trái vào túi, bàng quan nhìn cô thống khổ.

Điền Yên nức nở lắc đầu, cố gắng nén giọng đáp lại, hai tay nắm lấy cổ tay áo anh, làm nũng giống như một con mèo.

Những ngón tay của anh đột nhiên thay đổi lực đạo, anh lại đột nhiên hung hăng đẩy chúng vào cổ họng cô.

Điền Yên thiếu chút nữa tưởng rằng anh sắp cạy cổ họng mình, cơn đau rát khiến cô buồn nôn. Sau đó anh rút ngón tay ra, cô ôm cổ ho khan, miệng tràn ngập mùi sắt gỉ.

Giống như là đang cố ý trừng phạt cô vậy.

Bàng Kinh Phú cúi xuống nhặt chiếc quần lót của cô từ dưới đất lên, lớp vải quấn lấy hai ngón tay ướt đẫm của anh, liên tục chà lau.

“Nhớ kỹ, gọi lúc nào thì cô phải đến lúc đó.”

Giọng nói của anh trầm thấp nhưng rất rõ ràng, nghe không rõ cảm xúc, nhưng đây là mệnh lệnh không thể nghi ngờ.

Cơn ho của Điền Yên đã giảm bớt, sắc đỏ trên khuôn mặt trắng như sứ của cô lan ra sau tai và cổ. Cô ngẩng đầu lên, hàng mi cong vút lấm tấm những giọt nước mắt trong suốt.

“Sao anh không chạm vào tôi?”

“Chạm cái gì?”

Điền Yên cắn môi dưới.

“Muốn tôi làm huyệt nhỏ của cô sao?”

Trên mặt Điền Yên tràn đầy xấu hổ.

Bàng Kinh Phú mỉm cười, hơi thở lạnh lùng xa cách. Cô giống như bị đặt lên bàn để đánh giá, ánh mắt như thể đang nhìn một món đồ chơi vô giá trị.

“Cô cho rằng ông đây nhìn trúng loại người như cô sao?”

Điền Yên ngơ ngác chớp mắt, cúi đầu xuống không dám nhìn thẳng anh.

“Vậy thì tại sao…”

“Nếu cô trở thành kỹ nữ thì cũng đừng lập đền thờ. Tôi không làm chết cô, cô nên ghi tạc phần ân tình này trong lòng đi.”

Trong lời nói của anh, cô chẳng qua chỉ là một món đồ chơi mà anh chọn, chơi chán rồi thì vứt đi, bị chơi hỏng thì cũng xem như là gieo gió gặt bão.

Sau khi Bàng Kinh Phú rời đi, Điền Yên mặc quần áo vào, lau sạch chất lỏng còn sót lại trên sàn rồi ngồi trong phòng điều khiển đợi trong chốc lát.

Xuyên thấu qua mắt mèo, cô thấy không có ai ở đó nên lấy điện thoại dự phòng ra gọi cho Đàm Tôn Tuần.

Điện thoại reo hai lần, Điền Yên liền cúp máy, sau đó đặt điện thoại lên bàn chờ đợi.

Đây là ám hiệu cô đã ước định với Đàm Tôn Tuần, điện thoại reo hai lần, nếu trong vòng nửa tiếng không có cuộc gọi lại thì có nghĩa là đã xảy ra chuyện.

Một phút sau, điện thoại lại vang lên.

Điền Yên đợi cho đến khi âm thanh thứ ba vang lên mới trả lời cuộc gọi, mới áp nó vào tai.

Cô không nói gì, đợi đối phương nói trước.

“Ừm…” Đàm Tôn Tuần ho khan hai tiếng: “Hôm nay tôi nghỉ ốm. Cửa hàng thú cưng sẽ có người khác chăm sóc.”

Điền Yên cau mày, cúp điện thoại.

Đàm Tôn Tuần đang bị giám sát.

Trên xe, Phó Hách Thanh ấp a ấp úng muốn mở miệng dò hỏi khiến cho Bàng Kinh Phú chú ý.

“Nói.” Anh nhắm mắt lại, bầu không khí với áp suất thấp trong xe bị giọng nói lạnh lùng của anh đóng băng.

“Lão đại, không phải anh nói hai người họ giống nhau sao.”

Từ sau khi anh ra khỏi cửa hàng tiện lợi không nói một lời, cũng không nói liệu có giải quyết Đàm Tôn Tuần hay không.

“Giữ cậu ta lại.”

Bàng Kinh Phú nghĩ đến đôi mắt của Điền Yên khi nhắc đến Đàm Tôn Tuần.

Nếu mối quan hệ giữa hai người thật sự như Đàm Tôn Tuần đã nói, sau này sẽ có vũ khí để lợi dụng.

Điền Yên chắc chắn sẽ không muốn nhìn thấy bạn bè xung quanh vì mình mà chết.

“Vậy chúng ta còn cần tiếp tục theo dõi cậu ta không?”

“Giữa cậu ta và người nằm vùng kia có quan hệ gì?”

“Là đồng nghiệp bình thường, trong cuộc sống riêng tư cũng không có liên lạc. Đàm Tôn Tuần làm thêm vào mùa hè, còn người kia là nhân viên chính thức, họ đều đã làm việc được hai năm.”

Bàng Kinh Phú trầm tư một lát.

“Tiếp tục theo dõi.”

“Vâng.”

Bàng Kinh Phú mở mắt ra, nhìn vào gương chiếu hậu trong xe: “Anh đã xử lý xong những người còn lại trong danh sách nằm vùng chưa?”

Lưu Hoành Dật đang lái xe gật đầu: “Mọi việc đã được giải quyết. Hai người trong số đó đã tự sát trước khi chúng tôi tìm thấy hắn. Xét từ di thư để lại, bọn họ không muốn liên lụy đến gia đình mình.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận