Chương 39

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 39

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chúng tôi nhận được cuộc gọi của những người dân nhiệt tình của thành phố, bên trong phòng thể thao Thịnh Tháp xảy ra một vụ sập quy mô nhỏ. Cảnh sát đang tiến hành sơ tán người dân, đường vành đai thứ tư hiện đang kẹt toàn bộ, xin các tài xế đừng tùy tiện đến đây….”

Điền Yên nói: “Buổi sáng tôi gặp ông chủ của các anh ở phòng thể thao Thịnh Tháp, anh ta sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?”

Vẻ mặt Nham Oanh giống như chuyện này rất bình thường, thậm chí cậu ta còn có chút hưng phấn. Đối mặt với câu hỏi đột ngột của cô, cậu ta có chút không biết phải trả lời như thế nào.

“Ông chủ của chúng tôi không sao, trên đài không phải nói cảnh sát đang tiến hành giữ trật tự sao.”

Trong lòng Điền Yên không nhịn được cười nhạt.

Giả vờ thật giống, không chừng sự sụp đổ quy mô nhỏ này chính là do một đám kẻ gian các người tạo ra.

Điền Yên liếc nhìn kính chiếu hậu, phát hiện bên trong có cặp mắt đang nhìn mình, là người đàn ông ngồi vị trí kế bên ghế tài xế.

Từ khi bắt đầu lên xe, anh ta cứ như vậy không nói câu nào nhìn chằm chằm cô. Mặc dù ánh mắt sẽ không khiến người khác cảm thấy buồn nôn, nhưng loại quan sát này khiến cô hết sức khó chịu.

“Đến rồi.” Nham Oanh dừng xe, chính là bên đường cạnh cửa hàng tiện lợi nơi cô làm việc.

“Hôm nay tôi xin nghỉ…” Lời vừa tới miệng cô đã thu về: “Cảm ơn cậu đã đưa tôi về.”

“Đừng khách sáo, đừng khách sáo. Hẹn gặp lại Điền tiểu thư!” Nham Oanh cười hì hì vẫy tay với cô.

Điền Yên đóng cửa xe lại, chiếc xe suv như một làn khói xông đi. Đi về phía trước không bao lâu, nó lại quay đầu về hướng ban nãy.

Nếu như Điền Yên đoán không sai, bọn họ đang đi đến phòng thể thao.

“Hoan nghênh quý khách.”

Chúc Nhược Vân ngẩng đầu lên, cô ta thấy Điền Yên thì mừng rỡ như điên: “Không phải cô đi làm thêm sao, sao lại trở về rồi?”

“Sợ cô cực khổ nên tới giúp cô một chút.”

“Cảm ơn Yên Yên! Yên Yên tốt nhất!” Chúc Nhược Vân vui vẻ nhảy cẫng lên.

Điền Yên để điện thoại và chìa khóa xuống, khom người tìm kiếm đồng phục làm việc trong ngăn kéo.

“Cô chờ tôi một lát, tôi vào kho lấy một bộ quần áo.”

“Được!”

Chúc Nhược Vân hỏi cô: “Đúng rồi, cô ăn cơm chưa. Còn một hộp đồ ăn, muốn tôi hâm lại cho cô không?”

Điền Yên đầu cũng không quay lại mở cửa kho hàng, vẫy tay với cô ta: “Được, làm phiền rồi.”

Điền Yên đi vào phòng điều khiển, khóa trái cửa lại.

Cô cúi xuống lấy chiếc điện thoại dự phòng đặt ở khe trống dưới gầm bàn ra, bấm số của Chu Song Sinh.

“Hôm nay thế nào?” Chu Song Sinh hỏi.

Chuyện Điền Yên làm tại phòng thể thao là nhờ Chu Song Sinh giúp đỡ. Đoàn đội bọn họ lại có thêm thành viên, đã thành công mai phục bên cạnh Bàng Kinh Phú, biết được hành tung của anh rồi báo cho Chu Song Sinh.

“Coi như thuận lợi, tôi đã gặp cẩu tặc. Tôi nghĩ anh ta đã mất cảnh giác với tôi rồi.”

“Vậy thì tốt, lần nào cô cũng hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, nhiệm vụ lần này giao cho cô là chuẩn rồi.”

Điền Yên kéo ghế ra ngồi xuống.

“Lão Chu, anh đừng khen tôi. Người nằm vùng kia tên gì, dáng dấp ra sao? Nếu lần sau gặp, tôi sẽ phối hợp với anh ta.”

Chu Song Sinh dừng lại.

“Cái này không thể nói cho cô biết.”

“Tình huống lần trước của Lý Hanh làm ảnh hưởng đến cô. Cho nên chúng tôi quyết định sẽ không tiết lộ thân phận của các thành viên với nhau. Cô chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ là được, thành viên kia sẽ liên lạc với tôi. Chúng tôi nghe ngóng ở trong bóng tối, còn cô sẽ giao đấu với Bàng Kinh Phú ở bên ngoài, chuyện này đối với mọi người đều có chỗ tốt.”

Ngày hôm sau, Chúc Nhược Vân xin nghỉ. Buổi tối, giám đốc ở quán bar Lung Linh gọi điện tới chỉ đích danh, muốn Điền Yên đi làm.

Lúc cô đến nơi, giám đốc đang ở trước phòng VIP trên hành lang, cuống cuồng đẩy cô vào phòng nghỉ ngơi cho nhân viên.

“Thay quần áo nhanh đi, lát nữa đến phòng 8888 bán rượu.”

“Là khách yêu cầu tôi đến sao?” Điền Yên tò mò hỏi.

“Không phải! Lần trước cô đi sớm, bọn họ còn đặc biệt hỏi tôi cô ở đâu. Tôi đảm bảo với cô, chỉ cần lần này cô biểu hiện tốt, cô nhất định sẽ bán được rượu! Một đêm có thể kiếm không ít tiền đâu!”

Giám đốc thề sắt son với Điền Yên, miệng lưỡi trơn tru của ông ta nhìn qua không thấy chút đáng tin nào.

Điền Yên mặc xong quần áo của nhân viên pha chế, giám đốc đưa cho cô một chai rượu trị giá năm chục ngàn tệ, ánh mắt đầy chờ mong nhìn cô đi vào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận