Chương 48

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 48

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cô ấy không xin chị nghỉ sao?”

“Xin nghỉ? Tôi không nhận được tin nhắn nào từ cô ấy cả, cô ấy bỏ bê công việc à?”

Hứa Bạch Vu vừa nói, vừa lấy điện thoại ra gọi cho Chúc Nhược Vân.

Gọi đến lần thứ ba, trên mặt Hứa Bạch Vu lộ vẻ thiếu kiên nhẫn. Lại mở WeChat gửi tin nhắn cho cô ta, cuộc gọi thoại cũng không có người trả lời.

Điền Yên nghĩ đến chuyện tối hôm qua cô ta bị người ta đánh ở quán bar.

“Điền Yên.” Hứa Bạch Vu gọi cô.

“Vâng.”

“Lát nữa chồng tôi sẽ đưa bọn trẻ đến đây, vừa vặn tôi cũng đến trông cửa hàng. Cô có thể đi tìm Nhược Vân xem cô ấy thế nào. Tôi có địa chỉ nhà cô ấy ở đây, tìm được hay không cũng phải gọi điện thoại cho tôi.”

“Được.”

Điền Yên thay đồng phục ra, địa chỉ xuất hiện trên điện thoại. Cô nhìn sơ một cái, phát hiện Chúc Nhược Vân ở ngoại ô cách đây hai mươi cây số.

Ngay sau đó, Hứa Bạch Vu lại chuyển cho cô một trăm tệ.

“Đón xe đi, nhanh lên.”

Nhà Chúc Nhược Vân nằm trong tiểu khu cao tầng. Cô hỏi số nhà rồi bước vào, kéo phần thân dưới đau nhức của mình cho đến gần cuối khu chung cư mới tìm thấy tòa nhà số mười một.

Cây xanh trong khu dân cư thưa thớt, ánh nắng giữa trưa chiếu thẳng lên đỉnh đầu khiến Điền Yên chói đến không mở mắt nổi.

Điền Yên đi tới tầng chót nhất. Sau khi nhấn chuông cửa, người ra mở cửa lại là một người đàn ông trẻ tuổi đeo gọng kính màu đen.

“Cô tìm ai?”

“Cô tìm ai?” Anh ta mặc bộ đồ ngủ dài tay ca rô, rõ ràng là đang sống ở đây.

“Chúc Nhược Vân có nhà không?”

Người đàn ông nhíu mày: “Sao cô biết con bé ở đây?”

“Tôi là đồng nghiệp ở cửa hàng tiện lợi của cô ấy. Hôm nay cô ấy không đi làm, quản lý cửa hàng bảo tôi đến tìm, cô ấy xảy ra chuyện gì sao?”

Điền Yên hỏi thăm, đồng thời quan sát vẻ mặt do dự của anh ta.

“Không có chuyện gì. Gần đây con bé có thể phải nghỉ ngơi hai ngày, thật xin lỗi đã để cô đi một chuyến.”

Điền Yên chỉ bên trong: “Vậy tôi có thể vào thăm cô ấy chút không? Hoặc là, anh kêu cô ấy ra ngoài này một chút.”

“Sợ là không được, con bé bị sốt, không muốn ra ngoài gặp ai. Tôi sẽ bảo con bé gọi lại cho cô, cô không cần phải lo lắng. Tôi là anh họ của con bé, con bé ở đây không sao đâu.”

Điền Yên bừng tỉnh hiểu ra.

Đây có lẽ là anh họ làm việc trong quán bar trong miệng Chúc Nhược Vân.

Ban đầu Điền Yên được giới thiệu đến làm việc ở quán bar Lung Linh, cũng là Chúc Nhược Vân nghe anh họ nói nơi đó thiếu người.

Điền Yên nói với quản lý cửa hàng chuyện này. Quản lý cửa hàng thông báo với cô qua điện thoại hôm nay cô không cần phải đi làm nữa. Điền Yên vốn đã cực kỳ buồn ngủ nên tự nhiên nghĩ rằng đây là một tin tốt.

Đi được nửa đường trong tiểu khu, anh họ dùng xe đạp điện đuổi theo cô, anh ta còn gọi tên cô.

Anh ta mặc áo hoodie màu xám bên ngoài bộ đồ ngủ, đặt một chân xuống đất rồi dừng xe điện bên cạnh cô, thái độ cảnh giác trên mặt mới vừa rồi không còn nữa.

“Nhược Vân nói với tôi cô là người được con bé giới thiệu đến làm việc trong quán bar lần trước. Nhờ có cô, giám đốc đã đưa cho tôi hai ngàn tiền thưởng giới thiệu, cô không ngại thì tôi mời cô bữa cơm nhé.”

Điền Yên cười lên: “Ăn cơm thì không cần, có thể phiền anh dùng xe điện đưa tôi tới cửa tiểu khu được không. Chân tôi có chút không tiện, tiểu khu của các anh rộng quá.”

“Được, không thành vấn đề, cô ngồi đi!”

Anh họ vẫy tay vỗ nhẹ vào chiếc ghế bằng da phía sau.

Điền Yên nghiêng người ngồi lên, hai tay đỡ lấy vách ngăn phía sau xe đạp điện. Anh ta vừa đi xe vừa nói cảm ơn với cô, lúc ấy số tiền thưởng hai ngàn tệ kia anh ta cần gấp, nếu không thì thế chấp sẽ quá hạn.

“Em gái tôi nhát gan, lại còn bướng bỉnh. Mẹ con bé trọng nam khinh nữ, sau khi sinh hai người em trai thì không quan tâm con bé nữa. Suốt ngày giơ tay đòi tiền con bé, con bé lại vừa ngốc vừa ngay thẳng. Ngày hôm qua là ngày đầu tiên đi làm ở quán bar, lại bị những người có tiền kia bắt nạt.”

“Ban đầu con bé còn nghĩ mình có thể nhận được tiền bồi thường, nhưng kết quả là nhóm người đó đã biến mất vào đêm hôm đó. Giám đốc cũng không quan tâm, nói là do em gái tôi khiến khách hàng không vui. Chỉ có thể ‘người câm ăn vàng’, tối hôm qua còn khóc suốt đêm.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận