Chương 51

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 51

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh cởi cúc quần ra, túm cổ tay cô, dùng sức ấn cô xuống.

“Quỳ xuống!”

Anh gầm thét.

“Há miệng ra!”

Hai tay Điền Yên chống lên đầu gối của Bàng Kinh Phú. Thứ kia gần trong gang tấc, bây giờ cô mới thấy rõ nó lớn bao nhiêu.

Dương vật có thể so với cánh tay nhỏ, những đường gân cường tráng đóng trụ khắp cây gậy, mắt mã rỉ ra chút dịch trắng, thậm chí nó còn hưng phấn nhảy lên.

Cô nghẹn ngào một tiếng, liều mạng ngẩng đầu lên.

Bàn tay bóp cổ cô đổi thành đè đầu cô.

Đỉnh đầu truyền đến một lực cản mạnh mẽ, đè đầu cô lại. Cô phải cúi đầu khuất phục, miệng cô càng ngày càng đến gần thứ đó.

Hơi thở run rẩy của Điền Yên phun lên phần da mỏng trên dương vật, mang đến kích thích trí mạng. Còn chưa ngậm vào mà đã khiến Bàng Kinh Phú ngẩng đầu thở dốc.

“Dám cắn nó thì tôi giết chết cô.”

Âm thanh sắc dục đè nén lại tính tình hung ác của anh. Một khi bộc phát, anh nhất định sẽ quyết đoán giết người.

“Không muốn… Không muốn….”

Những tiếng rên rỉ như mèo con ngắt quãng nghẹn ngào phát ra từ cổ họng, tiếng khóc oan ức, tiếng sụt sùi nặn ra từ kẽ răng.

Mắt thấy cây dương vật dữ tợn kia sắp đâm đến miệng mình, cô thậm chí còn có thể ngửi được mùi của nó. Nó được chôn giấu trong khu rừng rậm đen tươi tốt, nồng nặc mùi hương nam tính.

“Xin anh, xin anh mà.”

Tay Bàng Kinh Phú vòng qua cằm bóp má cô, đầu ngón tay lõm vào da thịt mềm mại giống như mở bẽ vỏ sò vậy. Anh bóp miệng cô thành hình bầu dục.

“Ô!”

Điền Yên có chết cũng không thể làm ra loại chuyện nhục nhã như vậy.

Để cô quỳ xuống dưới háng người đàn ông ăn thứ này, cô thà chết còn hơn.

Con mèo nôn nóng dùng móng tay sắc bén bấm vào thịt đùi của anh, vẫn đang tiếp tục phát lực về phía trước, hận không thể cào da thịt ra ngoài.

“Muốn chết phải không!”

Tiếng gào nổi trận lôi đình chấn động toàn bộ buồng xe, âm thanh hùng hậu của anh quanh quẩn bên trong không gian chật hẹp.

Bàng Kinh Phú móc khẩu súng đè lên gáy cô, đôi mắt mở to đầy giận dữ. Anh thật sự có mấy phần xúc động muốn bắn viên đạn vào đầu cô.

Điền Yên nằm trên đầu gối anh khóc thút thít.

“Đừng mà… Xin anh…. Trừ cái này ra.”

Họng súng đè trên đầu cô để lỏng mấy phần. Bàng Kinh Phú lạnh mắt liếc ra ngoài cửa xe, Lưu Hoàng Dật đang đứng phía sau cửa xe, đưa lưng về phía thân xe.

Anh cất súng, kéo quần lên, hạ cửa sổ xuống.

“Nói.”

Lửa giận đè nén còn chưa được phát tiết. Lưu Hoành Dật biết không nên quấy rầy anh vào lúc này, anh ta xoay người lại cúi đầu xuống, hoàn toàn không liếc mắt vào bên trong.

“Thời gian giao dịch được thay đổi, đối phương không tin tưởng chúng ta, yêu cầu anh đích thân gặp mặt hắn.”

Bàng Kinh Phú cười nhạt.

“Vậy thì nói cho hắn không muốn lô hàng này thì có thể tìm nhà khác. Kỳ kèo dây dưa, ông đây một viên đạn cũng không bán cho hắn.”

“Vâng.”

“Còn có chuyện gì nữa sao?”

Âm thanh thút thít của Điền Yên xen lẫn giữa lúc hai người nói chuyện. Lưu Hoành Dật thấp giọng hỏi.

“Hàng hóa từ ngoại ô phía đông nên chôn ở đó trước, hay là…”

“Để đó.”

“Được, vậy tôi đi trước.”

Lần này, tốc độ của anh ta so với lúc xuống xe khi nãy còn nhanh hơn.

Cửa xe lại lần nữa được kéo lên.

Chuyện vừa xảy ra khiến anh cũng mất hứng. Bàng Kinh Phú trầm tĩnh nhìn cô, người kia đang nằm trên đầu gối anh khóc tỉ tê, một bộ dáng trinh tiết liệt nữ không chịu khuất phục.

Bàng Kinh Phú rất chán ghét bị người khác chống lại, anh xách cổ Điền Yên lên, đẩy cô đụng vào chỗ ghế lái điều khiển, gầm nhẹ tức giận với cô.

“Muốn thứ gì thì phải dâng hiến thứ đó, đừng có bày ra dáng vẻ muốn chết này. Tính tình ông đây không tốt, cô mẹ nó phản kháng thêm lần nữa, có tin là tôi đánh liệt nửa người cô hay không!”

Bàng Kinh Phú siết chặt nắm đấm đặt lên cái bụng mềm mại của cô, chèn ép phần dưới chỗ tử cung của âm đạo, xương ngón tay nhô ra cọ xát da thịt yếu ớt, xoay qua trái, qua phải.

Điền Yên khó khăn hít thở, sắc mặt cô đỏ lên, cô quỳ đầu gối dưới háng anh, cầm lấy cổ tay anh cầu xin tha thứ.

“Tin….”

Cô há miệng nôn khan, chiếc lưỡi đỏ bừng cuộn vào trong. Bàng Kinh Phí chỉ muốn nhét dương vật vào sâu bên trong cổ họng cô.

Nắm đấm càng lúc càng ép chặt, có loại cảm giác nội tạng bên trong như muốn nổ tung.

Trong mắt Bàng Kinh Phú cũng không phân biệt giới tính nam nữ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận