Chương 61

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 61

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nham Oanh chống tay lên nắp động cơ rồi ngồi xuống, cậu ta bị trò đùa hoang đường này chọc cười ra tiếng.

Chu Song Sinh nghe Điền Yên nói xong, thật lâu không nói gì.

Anh ta vuốt cằm, nhíu chân mày, vết sẹo ngang khóe mắt bị ép thành những vết nhăn.

Anh ta hung thần ác sát(*), lúc ngẩng đầu nhìn về phía Điền Yên, tâm tình thay đổi đến không tưởng tượng nổi.

(*): Là thành ngữ dùng trong phép ẩn dụ để đề cập đến những người hung ác, tàn bạo

“Cẩu tặc muốn tổ chức quân đội, vẫn là nên bán lô hàng này cho quân đội.”

Đây cũng là chỗ khiến Điền Yên nghi ngờ sau khi nghe được cuộc điện thoại của anh vào ngày hôm qua.

“Tôi đoán anh ta sẽ không giống trống khua chiêng tổ chức quân đội. Dù sao dưới trướng anh ta cũng có rất nhiều môn phái, nếu chỉ chọn ra một trong số đó, súng ống đạn dược trong tay anh ta không thể so sánh với quân đội.”

“Có lẽ dã tâm của anh ta lớn hơn chúng ta nghĩ.” Chu Song Sinh khoanh tay dựa vào ghế nhựa, phát ra âm thanh cót két, vẻ mặt lạnh lùng.

“Chuyện này đã vượt qua phạm vi quản lý của chúng ta, tôi sẽ báo cáo cho cấp trên. Cô nhớ cẩn thận.”

Điền Yên gật đầu, hỏi: “Vậy cần bao lâu bọn họ mới ra tay?”

“Chúng tôi phải lần theo manh mối, lần trước cô nói có hàng hóa dưới đất ở công viên phía đông, tôi đã lần theo manh mối này để điều tra tập đoàn Hồng Diệp. Trước mắt đã cử người giám sát hội đồng quản trị của họ rồi.”

“Tin tức lần này cô mang tới rất hữu dụng. Tôi lớn gan suy đoán, nếu Bàng Kinh Phú muốn tổ chức quân đội, vậy tất nhiên không thoát khỏi quan hệ với Hồng Diệp.”

Điền Yên cắn móng tay, cúi đầu cau mày.

Chu Song Sinh an ủi cô: “Cô không cần khẩn trương như vậy. Hai tin tức này đã rất quan trọng rồi, hơn nữa, huống chi cô có thể nhận được tín nhiệm của cẩu tặc đã rất không dễ dàng rồi. Anh ta còn dễ dàng nói trước mặt cô, không hề trốn tránh nội dung cuộc trò chuyện, chứng tỏ bây giờ anh ta chắc chắn không có cảnh giác với cô.”

Điền Yên đột nhiên cười: “Người như anh ta vô cùng cực đoan, không chừng ngày nào đó có thể trực tiếp động thủ với tôi.”

Dù trên giường hay dưới giường, cô thấy Bàng Kinh Phú thế nào cũng giống như là kẻ côn đồ hung ác. Khiến cho anh không hài lòng một chút, tình cảm cũng bị xé nát thành từng mảnh.

Huống chi, chuyện Tề Thắng Lại theo dõi cô vẫn khiến cô canh cánh trong lòng.

Điền Yên rất áp lực, mỗi câu nói với Bàng Kinh Phú cũng phải châm chước từng chữ. Tinh thần và thể xác đều bị anh tra tấn.

“Cô phải có lòng tin với bản thân chứ!”

Chu Song Sinh vỗ cánh tay cô, muốn cô lên tinh thần: “Dù sao cẩu tặc cũng là bắt ba ba trong hũ(*). Nhiều người nhìn chằm chằm anh ta như vậy, chỉ cần anh ta dám có một lần sai lầm, vậy anh ta phải xuống địa ngục gặp Diêm vương.”

(*): ý chỉ nắm chắc mọi việc trong lòng bàn tay.

“Yên tâm đi lão Chu, dù sao tôi chắc chắn phải chịu đựng đến lúc về hưu, tôi vẫn chưa tận hưởng xong khoảng thời gian tuyệt vời này đâu.”

Chu Song Sinh mặt mày hung dữ, nhưng anh ta cười đôn hậu. Điền Yên vẫn còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt cô đã như lâm đại địch.

“Cẩu tặc tới.”

Trong màn hình giám sát ở lối vào cửa hàng tiện lợi, Bàng Kinh Phú đang cùng hai người đi về phía này.

Anh ngẩng đầu liếc nhìn camera giám sát ở cửa như theo bản năng. Đôi mắt sắc bén nhìn qua màn hình khiến trái tim Điền Yên run lên.

“Hoan nghênh quý khách.”

Giọng nói máy móc của thiết bị điện tử vang lên trên đầu.

Cửa kho hàng được mở ra, Điền Yên bưng hộp cơm đi ra ngoài. Cô mặc một chiếc áo sơ mi cổ cao màu sáng che đi vết đỏ trên cổ, nhìn thấy anh nên ngừng nhai cơm trong miệng.

“Vừa ăn vừa làm, không nhìn ra cô rãnh rỗi, nhàn hạ như vậy.”

Bàng Kinh Phú mặc một chiếc áo gió có hai hàng khuy, cả người màu đen trang trọng uy nghiêm, nút cài kim loại sáng bóng trước ngực trở nên lạnh lẽo.

Điền Yên bỏ hộp cơm qua một bên, cô rút khăn giấy lau miệng đi đến trước quầy.

“Bàng tiên sinh, đây là cơm trưa của tôi.” Cô vừa nhai cơm vừa nói hàm hồ không rõ.

Nham Oanh kéo Phó Hách Thanh một cái. Anh ta quay đầu, trợn mắt nhìn Nham Oanh. Vẻ mặt anh ta đầy nghi ngờ, nghĩ tới đây, anh ta cũng thấy ngạc nhiên với điều Điền Yên vừa nói.

“Bình thường cô đều ăn những thứ thực phẩm rác rưởi này sao, cũng không trách cô ốm yếu như vậy.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận