Chương 62

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 62

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bàng Kinh Phú đưa tay chạm vào cây xanh trên quầy, ngón tay thon dài mảnh khảnh trượt trên lá cây, cành lá của dây leo xanh hơi rung lên.

Điền Yên nhìn thấy trên xương ngón tay của anh hơi đỏ lên, giống như bị thứ gì đó cào vào da.

“Vậy nếu như tôi giống anh mỗi ngày đều ăn sơn hào hải vị thì sẽ như kim cương bất bại sao.”

Anh nhướng mi, hiển nhiên biết cô muốn bày tỏ điều gì, anh lặng lẽ bỏ tay xuống đút vào túi quần.

“Khó mà nói được, dẫu sao thể chất mỗi người đều không giống nhau.”

Điền Yên thật sự không có tâm trạng đoán đố, cô lễ phép cười nói: “Anh đến đây mua thuốc lá à?”

Bàng Kinh Phú cũng nở nụ cười giả tạo giống cô như đúc, chẳng qua là chỉ cười một giây mà thôi.

“Đưa cô đi ăn sơn hào hải vị.”

Điền Yên sửng sốt một chút.

Cô lắc đầu: “Tôi phải đi làm, hôm nay trong cửa hàng chỉ có một mình tôi.”

Bàng Kinh Phú lạnh giọng: “Đưa đi.”

Phó Hách Thanh và Nham Oanh bước tới, đẩy cửa quầy ra, đồng thời làm động tác mời với cô.

Bây giờ là anh mời, nếu không thuận theo, chờ lát nữa sẽ là Thượng đế mời.

Hôm nay Bàng Kinh Phú lái chiếc Bentley Bentayga. Cô ngồi trên chiếc xe màu đen, dè đặt hỏi anh: “Tôi có thể hỏi vì sao không?”

“Không thể.”

Ý là sẽ không cho cô biết anh đưa cô đi đâu.

Bàng Kinh Phú ném một cái ipad qua!

“Chán thì chơi một lúc.”

Nào có người bị bắt cóc nào mà có đãi ngộ tốt như vậy. Điền Yên chắc chắn anh không hỏi tới chuyện lần trước cô chạy tới hầm xe của tập đoàn Hồng Diệp, cô nghĩ là anh còn chưa biết.

Điền Yên trả lại ipad cho anh.

Bàng Kinh Phú khoanh hai tay trước ngực, lạnh lùng rũ mắt nhìn cô.

“Tôi không chơi được, tôi chưa bao giờ chơi loại trò này.”

Giữ thiết lập của mình là ưu tiên hàng đầu.

Điền Yên lại móc chiếc điện thoại bị chia năm xẻ bảy từ trong túi ra đưa cho anh xem.

“Lần trước anh đạp tôi một cái, điện thoại bị rơi xuống đất. Tôi thật sự không còn dư tiền, anh có thể đại phát từ bi một chút, lúc tôi đánh chữ cũng không nhìn rõ.”

Cô bình tĩnh kể khổ, ánh mắt vô tội, khiến người ta hận không thể móc tim để bù đắp những uất ức của cô.

Nham Oanh không nhịn được ngẩng đầu, muốn thông qua gương để nhìn. Kết quả một bàn tay xuất hiện kéo rèm phía sau lên.

“Tôi có giống người tốt không?”

Điền Yên lắc đầu.

“Vậy dựa vào cái gì cô cho là tôi sẽ đại phát từ bi.”

Bàng Kinh Phú đặt tay lên thành ghế giữa hai người.

Anh nghiêng người qua, bóp mặt Điền Yên. Đốt ngón tay giữ hai bên gò má hơi dùng một chút lực, giống như đang ép cô há miệng, miệng bị cạy mở giống như vỏ sò vậy, lộ ra cái lưỡi mềm mại bên trong.

Vẻ mặt anh uy nghiêm lạnh lùng, lông mi dày đậm rũ xuống nhìn vào miệng cô, dường như muốn nhìn rõ cô đã ăn thứ gì.

Khoảng cách giữa hai người quá gần, bầu không khí mập mờ tùy tiện hoạt động bên trong khoảng không gian chật hẹp này.

“Còn nhớ lời lần trước tôi đã nói lúc ở trên xe không?”

Điền Yên gật đầu.

“Lặp lại.”

“Muốn cái gì… Thì phải dâng hiến cái đó.”

Điền Yên bị buộc phải chu môi lên, nhìn cô vô cùng tủi thân: “Nhưng đây không phải lỗi của tôi.”

Trong lòng Bàng Kinh Phú có một suy nghĩ xấu xa.

“Vậy xem ra, tôi phải xin lỗi cô rồi.”

Điền Yên dang hai chân ra, chân cởi giày chỉ đi tất trắng giẫm lên mép ghế da.

Quần jean và quần lót được cởi đến mắt cá chân, một cánh tay luồn vào giữa hai chân đang mở của cô, bàn tay của Bàng Kinh Phú đùa bỡn mép âm hộ lộ ra ngoài của cô.

Anh dùng đầu ngón tay véo vào âm đế đã cứng lại, vân vê vặn nắn rồi véo một cách ác ý.

Điền Yên nghẹn ngào. Vốn là cô đang xấu hổ, phát ra tiếng kêu khóc hết sức khuất nhục, khó có thể dùng lời diễn tả được cảm giác đau giống như bị mười triệu con kiến gặm nhấm. Anh lại làm như không nghe thấy.

Tay phải của Bàng Kinh Phú chống đỡ lên chính giữa tay vịn, cả người cô xụi lơ dựa vào ghế ngồi, cơ thể cô không tự chủ được nghiêng sang trái của anh, cánh tay trái cũng được đỡ trên tay vịn.

Anh biết cô thích thú gì.

Là tay anh.

Vừa dài vừa thon.

Còn thích hơn cả dương vật.

Nếu không thì tại sao cô lại năm lần bảy lượt dụ dỗ anh sờ huyệt cô?

“Ưm… Đừng bóp, đừng mà…..”

Điền Yên kịch liệt giãy dụa mông muốn né tránh, chất lỏng nhớp nháp giống như thủy triều từ chỗ sâu tràn đầy chảy ra ngoài.

Bình luận (0)

Để lại bình luận