Chương 63

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 63

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cô đây là muốn tha thứ cho tôi?” Bàng Kinh Phú cười ngả ngớn.

Biết rõ là cô không có ý đó, nhưng Bàng Kinh Phú thích nhìn cô hèn yếu nghẹn ngào, nước mắt nơi khóe mắt trong suốt như pha lê, phải có một chút kích thích mới có thể rơi ra.

Hai mảnh âm môi thật mỏng bị ngón tay của anh tách ra, miệng huyệt tràn lan ướt át, lộ ra miệng huyệt đỏ chói bên trong.

Anh đưa ngón tay giữa ra, chính xác không nhầm đột nhiên cắm vào.

“Ô a— ”

Như anh mong muốn, nước mắt cô lần lượt rơi xuống.

Bàng Kinh Phú giơ ngón tay ra, vung lòng bàn tay lên và tát thật mạnh vào nụ hoa mỏng manh của cô!

Bốp bốp—

Nước đọng nhớp nháp bắn tung tóe trên tay, Điền Yên nắm tay vịn, khép hai chân lại chật vật kêu thảm thiết.

Một cái tát này khiến âm đế cứng rắn của cô như bốc lửa, nước lan tràn không khống chế được trào ra ngoài, kích thích giống như cô không tự chủ được mà bài tiết.

Bàng Kinh Phú ấn đầu gối trái của cô xuống, ép nó hướng ra ngoài, đầu ngón tay thô ráp có chút gồ ghề đi vào huyệt đạo đã ướt dầm dề của cô, anh nói với cô: “Còn kêu nữa ông đây vỗ cho cô tiểu ra luôn đấy.”

Âm thanh anh nghiến răng nghiến lợi, tấm màn che riêng tư chỉ có thể chặn được hình ảnh chứ không thể chặn được âm thanh cô phát ra.

Lại thêm một ngón tay nhỏ dài nâng lên cắm vào trong cô, hai khớp xương mảnh mai nhanh chóng đẩy vào trong hoa huyệt, không ngừng thăm dò, đào lỗ bên trong.

Nhiều lần ấn vào sâu trong lỗ huyệt của cô, đầu ngón tay ấn vào điểm mềm nhô lên và xoa mạnh. Ngay cả Điền Yên cũng không biết đó là điểm nhạy cảm của mình, vậy mà lại bị anh dễ dàng phát hiện, dựa vào nơi đó chơi đùa, cắm cô muốn sụp đổ.

Tiếng rên rỉ nghẹn ngào, cô ngã xuống như một con cá mắc cạn, kẹp chặt đầu gối. Ở giữa còn một cánh tay của anh, cô liều mạng muốn khép hai chân lại, môi dưới cắn đến trắng bệch ngẩng đầu lên, ngón tay cứng ngắc co giật kéo áo khoác gió của anh.

Điền Yên hướng cơ thể về phía anh, anh có thể nhìn ra sắc mặt cô như tan vỡ, sự tuyệt vọng dâng lên giống như đang chịu đựng nỗi thống khổ đến phủ tạng nào đó.

Điền Yên nín thở, hai chân không ngừng cọ tới cọ lui, không nói được lời nào, chỉ có thể dùng ánh mắt van xin anh.

Trong xe đột nhiên im lặng, có thể nghe được âm thanh không ngừng kêu khổ của cô.

Động tác rút ra cắm vào theo tiết tấu không ngừng, bụng dưới nóng lên chảy ra một dòng nước ấm. Cho dù cổ tay áo đã ướt đẫm nhưng Bàng Kinh Phú vẫn cười nham hiểm trêu chọc cô. Anh lạnh lùng không quan tâm đến, nhưng lại kiêu căng, hung hăng càn quấy ở bên trong cơ thể cô.

Bụng ngón tay to gồ ghề chạm tới phía trước âm đế của cô và véo nó thật mạnh, ngón tay nhanh đến mức chỉ thấy tàn ảnh, khoái cảm nhân đôi khiến cô hoàn toàn kiệt sức đầu hàng.

Cao trào đến, ánh sáng trắng đột nhiên xuất hiện trước mắt. Nước dâm như nước tiểu bắn tung tóe vào chiếc xe sang trọng trị giá hàng triệu USD, ướt đẫm hoàn toàn tay áo anh.

Điền Yên phát ra tiếng kêu nghẹn ngào thảm thiết như mèo nhỏ, cả người đều dựa vào tay vịn.

Sau khi đầu ngón tay ướt dầm dề được rút ra, anh xoa vòng tròn dọc theo âm vật, khoái cảm vừa lắng xuống như nước sôi nóng hổi nóng lòng muốn nổi bọt.

Bụng dưới của cô co giật không theo quy luật, dáng vẻ như muốn thêm một lần nữa. Điền Yên ôm cánh tay anh, ôm thật chặt vào trong ngực, động tác im lặng cầu xin anh dừng trò chơi này lại.

Cô thật sự đã tha thứ cho anh, không muốn bị anh chơi nữa.

“Ô… Ô ô… Ưm…”

Điền Yên ôm cánh tay đang vắt ngang giữa chân cô. Cô khóc không thành tiếng, bả vai nhẹ nhàng co rúm, xương bướm run rẩy dữ dội dưới chiếc áo len mỏng màu xám.

Tóc tai rối bời, cô che mặt, nước mắt nóng bỏng thấm ướt ống tay áo của anh.

Rõ ràng không đánh không mắng, nhưng cô lại khóc to hơn bao giờ hết.

Bàng Kinh Phú xoa đầu cô, dùng lòng bàn tay rộng lớn của anh bao trùm lên, xoa qua xoa lại như đang xoa thú cưng.

Anh chưa từng sờ đầu phụ nữ chứ đừng nói đến an ủi một phụ nữ đang khóc thút thít.

“Được rồi.”

Âm thanh khàn khàn giống như mắc kẹt thứ gì đó trong cổ họng không thể phun ra ngoài, kìm nén đến trướng lên.

“Cũng không phải là cắm vào, làm sao lại khóc chứ?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận