Chương 64

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 64

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Càng an ủi càng không biết nên nói cái gì.

Điền Yên ngừng khóc, nhưng cô lại không thể ngăn được đôi vai run rẩy của mình, cô thở hổn hển từng trận.

“Tôi đền cô chiếc điện thoại, chọn cái đắt tiền nhất được không?”

Cô không lên tiếng, chẳng qua hai cánh tay đang ôm anh siết chặt lại, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể lên anh.

Cánh tay truyền tới cảm giác bị siết chặt, Bàng Kinh Phú có cảm giác như tim được lấp đầy.

Anh nhất thời không hiểu loại cảm xúc xa lạ này tên là gì, chỉ cảm thấy lồng ngực mình còn căng phồng hơn so với thứ cứng rắn ở trong quần.

Đường xá xa xôi, Điền Yên ngủ một giấc trong xe. Sau khi cao trào thần kinh căng thẳng cũng thả lỏng, cô chìm vào giấc ngủ gần như rất sâu.

Bàng Kinh Phú dọn dẹp giọt nước tung tóe trên đất và ghế ngồi, anh mở cửa sổ ra hóng mát, để cho mùi vị tản ra ngoài.

Anh đẩy tay vịn ở giữa ra, cởi áo gió ra trùm lên người cho Điền Yên.

Điền Yên hoàn toàn không có cảm giác, cô điều chỉnh tư thế từ vị trí bên cửa sổ sang nằm trên đùi anh.

Bàng Kinh Phú dựa khuỷu tay vào cửa kính ô tô, dùng mu bàn tay đỏ bừng nâng cằm. Anh cúi đầu xuống nhìn người trong lòng, một cái tay khác vén sợi tóc mai của Điền Yên, quấn quanh ngón trỏ.

Khi Điền Yên tỉnh dậy, xe đã dừng lại, bên trong xe không còn một người.

Cô mờ mịt bò dậy, áo gió rơi khỏi vai. Xuyên thấu qua cửa kính của chiếc xe, cô nhìn thấy Bàng Kinh Phú đang gọi điện thoại bên ngoài.

Cô dò xét xung quanh, hình như là ở một khu phục vụ.

Điền Yên cầm điện thoại lên, bấm mở bản đồ để kiểm tra khu vực mình đang ở, thì ra là huyện Dương Thành.

Vừa mới xuống xe, một cơn gió lạnh thổi tới khiến Nham Oanh giật mình.

Cậu ta kẹp bả vai, khép hai đầu gối lại nói: “Tôi muốn đi vệ sinh.”

Phó Hách Thanh đang châm một điếu thuốc, dùng một tay che gió, liếc nhìn cậu ta một cái: “Cậu còn đi vệ sinh được à?”

Nham Oanh lập tức biết anh ta có ý gì, cậu ta còn trẻ, nhất thời mặt đỏ lên.

“Anh Thanh, sao anh không sửa lại vách ngăn để cách âm đi.”

Lần đầu tiên Nham Oanh nghe xuân cung đồ trực tiếp, có thế nào cậu ta cũng không nghĩ đến lại là xuân cung đồ của ông chủ mình.

Tội lỗi, tội lỗi.

Lưu Hoành Dật đến huyện Dương Thành trước một ngày, anh ta đến điểm hẹn trước thời hạn để cho người của Tứ Phương Trai mai phục ở gần đó.

Anh ta nhận được thông báo của Bàng Kinh Phú, kêu anh ta đi mua một chiếc điện thoại, còn cố ý dặn dò muốn màu sắc phụ nữ thích.

Chiếc xe chạy vào một phủ đệ lịch sự tao nhã.

Điền Yên xuống xe với Bàng Kinh Phú. Hai người phụ nữ mặc kimono đứng ở cửa, khom người cúi chào, một người đứng nghiêng chào, một người đi về phía trước dẫn đường.

Trước cửa có một con đường mòn được dày công rải đá, thông suốt từ ngoài cửa đến sân nhà.

Hôm nay là ngày không trăng, hoa cỏ trong sân lộ vẻ ủ rũ.

Đường mòn hai bên trải đầy cây phong, cây cầu đá trong vườn bắc qua ao, hai bên điểm xuyết đủ loại chậu cây xinh xắn lả lướt, trong ao còn có cá cẩm lý đang bơi lội.

Bốn phía đình viện được trồng cây trúc và cây phong, rừng trúc đang được điểm xuyết những lá phong màu đỏ.

Điền Yên quan sát cây phong, cô nghĩ tới tập đoàn Hồng Diệp, xem môi trường ở nơi đây, dường như vừa mới xây xong cách đây không lâu.

Bàng Kinh Phú dừng lại, Điền Yên thiếu chút nữa đụng vào anh. Cô vội vàng dừng lại, lui về phía sau nửa bước.

Không biết Lưu Hoành Dật từ đâu đi tới trước mặt cô, đưa cánh tay ra mời cô qua một hướng khác.

Điền Yên nhìn người đàn ông một cái. Ánh mắt Bàng Kinh Phú bình tĩnh quét qua người cô, sau đó quay đầu đi với Phó Hách Thanh về phía bên kia.

Lưu Hoành Dật dẫn Điền Yên đến một căn phòng trang nhã. Cửa kéo được mở ra, chỉ có một chiếc bàn gỗ vuông dành cho bốn người và những chiếc đệm êm ái trên chiếu tatami.

“Mời Điền tiểu thư ngồi trước. Ông chủ nói để cô ở nơi này ăn uống thoải mái, không cần bận tâm những chuyện khác.”

Điền Yên biết, Bàng Kinh Phú xem cô như bình hoa, để dùng lúc buồn chán trên đường.

Lưu Hoành Dật đưa cho cô một chiếc điện thoại mới: “Đây cũng là do ông chủ căn dặn.”

Điền Yên có chút bất ngờ nhận lấy.

“Cảm ơn.”

Cô không nghĩ Bàng Kinh Phú lại hành động nhanh như vậy.

“Vậy cô ngồi trước, đợi lát nữa sẽ có người mang thức ăn lên, có chuyện gì cứ trực tiếp gọi người là được.” Lưu Hoành Dật cười hiền hòa, cảm giác thân thiết vui vẻ khiến cho Điền Yên dễ chịu hơn một ít.

Bình luận (0)

Để lại bình luận