Chương 65

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 65

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi anh ta rời đi, Điền Yên ngồi xếp bằng trên đệm. Cô xé vỏ hộp được dán ở phía sau ra, dè dặt mở nắp của cái hộp xuống.

Vỏ ngoài của chiếc điện thoại mới bóng loáng như tơ, màu trắng sạch sẽ không tỳ vết.

Nghiêm túc chơi một hồi, Điền Yên không cho là trên điện thoại có thiết bị nghe lén, không có dấu vết đã từng mở nắp nên chuyển thẻ điện thoại vào.

Những người phụ nữ mặc kimono liên tục đến mang những món ăn Nhật Bản tinh xảo cho Điền Yên, cho đến khi chiếc bàn chật kín không còn chỗ trống.

Cô hỏi một người phụ nữ trong số đó nhà hàng này tên là gì. Trên bản đồ không tìm ra tên của nơi này.

Người phụ nữ ôm mâm, quỳ xuống chiếu, khom lưng trả lời: “Đây là nhà riêng của Phạm tiên sinh, không phải là nhà hàng.”

Điền Yên nhìn xuyên qua cửa giấy, nhìn cây phong trong đình viện, trong lòng sáng tỏ.

Cô gật đầu cảm ơn, người phụ nữ mỉm cười đáp lại, khom lưng lui ra ngoài, đứng trước cửa hỏi: “Ngài có cần đóng cửa không ạ?”

“Không cần, tôi muốn ngắm cảnh.”

“Được.”

Điền Yên tìm kiếm thành viên trong hội đồng quản trị của tập đoàn Hồng Diệp trên điện thoại.

Kỳ lạ chính là không có người nào họ Phạm.

Lưu Hoành Dật thả nhẹ bước chân đi đến bên cạnh Phó Hách Thanh.

Phó Hách Thanh nhìn anh ta một cái: “Người đều đến đông đủ rồi?”

“Không có, còn hai kiện hàng chưa tới, đang trên đường.”

“Không phải nói ba ngày nữa sẽ đến sao?”

“Hẳn là đến trước buổi tối. Dương Thành có mưa lớn, đồ bị chôn quá sâu, không biết có đào được hết không.”

Phó Hách Thanh nhíu chặt mày, thấp giọng nói một câu: “Hy vọng không xảy ra sự cố nào.”

Bọn họ đứng trên cây cầu đá ở đình viện, nhìn phòng trà bằng gỗ ở xa xa.

Bàng Kinh Phú ngồi trước mặt một người đàn ông mang kính gọng bạc. Mặc dù đang ở trong phòng, nhưng anh ta vẫn quàng khăn cashmere màu trắng nhung. Đang nói tới cái gì đó, anh ta cười lên, nếp nhăn ở khóe mắt chen lấn tạo một cảm giác nho nhã khó có thể bỏ qua.

Nhìn ung dung phong độ, nhưng lại vô cùng đáng sợ.

Khoản giao dịch này đã bắt đầu từ một tháng trước, giữa chừng bị đứt quãng, không phải yêu cầu trả hàng mà chính là muốn gặp mặt một lần. Một tay giao tiền, một tay giao hàng, từng bước một thăm dò ranh giới nhạy cảm cuối cùng của Bàng Kinh Phú.

Lưu Hoành Dật nhíu mày lại: “Anh chắc lai lịch của người họ Phạm kia không có vấn đề gì chứ?”

“Chắc đến chín mười chín phần trăm.”

“Tỷ suất thống kê này ở đâu vậy? Còn một phần trăm kia thì sao?”

Phó Hách Thanh khoanh tay lại: “Về chuyện này, hắn là con riêng, nếu dám có loại dã tâm này dĩ nhiên là không dám giống trống khua chiêng. Cho nên mấy lần làm trái vi ước chắc là không tin tưởng chúng ta. Hơn nữa tôi đã điều tra người này, tất cả những người xung quanh phục vụ hắn đều bị buộc phải ký hiệp ước.”

“Hiệp ước gì?”

Phó Hách Thanh sờ cằm, nghiêng người nói nhỏ với Lưu Hoành Dật: “Nghe nói phàm là người dám phản bội hắn, tru di cửu tộc. Hễ là có liên hệ máu mủ, dù là người thân hay bà con đều bị giết cả.”

Phó Hách Thanh làm động tác cắt cổ, Lưu Hoành Dật cười lạnh: “Người làm việc với hắn phải là cô nhi mới được, nếu không một ngày nào đó được hắn tìm giúp người thân thì khổ.”

“Anh nói rất có lý.” Phó Hách Thanh không nói nên lời.

“Vậy một phần trăm kia thì sao?”

“Tôi chưa bao giờ kiêu ngạo, phải chừa đường lui cho mình. Nếu anh tin tôi, chín mươi chín phần trăm trong miệng tôi chính là một trăm phần trăm.”

Lưu Hoành Dật nhắm mắt, hít sâu.

Phó Hách Thanh dùng mu bàn tay vỗ bả vai anh ta trách: “Thế nào, làm việc cùng nhau nhiều năm như vậy, còn không biết tôi có đức hạnh gì sao.”

Cuộc nói chuyện kết thúc.

Bàng Kinh Phú dẫn đầu đứng dậy, hai người trên cầu đá lập tức đứng đắn lại.

Phó Hách Thanh đeo chiếc tai nghe màu đen vào tai, dặn dò Nham Oanh đang trông coi ở bên ngoài: “Cuộc trò chuyện kết thúc, chú ý quan sát động tĩnh xung quanh.”

Phạm Tự Khanh đứng lên, đưa tay về phía Bàng Kinh Phú.

“Hợp tác vui vẻ, Phú tiên sinh.”

Bàng Kinh Phú nhìn lướt qua tay anh ta, nhưng không đáp trả.

“Tôi không bao giờ hợp tác với người khác, tôi chỉ lấy thứ tôi cần. Hàng đã được giao, anh cứ nhận là được.”

Phạm Tự Khanh cúi đầu cười một tiếng, màu sắc của chiếc khăn choàng tương phản với làn da của anh ta, làm nổi bật ngũ quan trên khuôn mặt. Khí chất nho nhã và hiền lành toát ra cả bên trong lẫn bên ngoài.

Bình luận (0)

Để lại bình luận