Chương 69

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 69

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Điền Yên không chớp mắt nhìn chằm chằm máy giám sát, nói: “Tôi biết đối tượng giao dịch của cẩu tặc, là con riêng của một người trong hội đồng quản trị của tập đoàn Hồng Diệp. Hắn họ Phạm, anh lần theo đầu mối này để điều tra, chắc là rất dễ.”

Giọng Chu Song Sinh kinh ngạc: “Nhanh như vậy đã biết! Điền Yên cô thật đúng là người trợ giúp tốt cho tôi! Nhiệm vụ này giao cho cô là quá chính xác rồi!”

“Lại nữa, lão Chu chớ khen tôi, tôi cũng không muốn bị phủng sát(*).”

(*): theo từ điển Hán ngữ từ này mang nghĩa: bề ngoài tán dương khích lệ hoặc thổi phồng quá mức khiến người tự mãn kiêu ngạo, dẫn đến đình trệ thụt lùi, thậm chí làm cho người kia sa đọa, thất bại

“Được, vậy cô cẩn thận hơn chút. Tôi phải mau chóng điều tra, bảo vệ bản thân cho tốt!”

“Được.”

Cúp điện thoại, trong lòng Điền Yên cũng không có vui vẻ gì. So với bảo vệ mình, cô phải bảo vệ người khác, không thể để họ bị kéo vào.

Điền Yên bấm số điện thoại Tề Thắng Lại đã đưa.

Gọi ba lần, nhưng vẫn không có ai bắt máy.

Hôm nay là thứ năm, Điền Yên nghĩ có thể Lâm Nha đang đi học.

Cô tắt điện thoại, đang định giấu điện thoại đi thì thông qua camera giám sát, cô thấy Chúc Nhược Vân đang đi vào cửa hàng.

Cô ta cởi chiếc túi vải trên vai ra và đặt lên tủ kính.

Nghe được tiếng mở cửa, Chúc Nhược Vân ngẩng đầu. Điền Yên ôm một thùng mì gói ra khỏi kho hàng, hỏi cô ta: “Ăn cơm chưa?”

Chúc Nhược Vân lắc đầu, rũ mắt, tinh thần uể oải.

“Vậy có muốn ăn chút gì trước không?” Điền Yên đứng trước kệ hàng, mở thùng ra.

“Điền Yên.”

“Hả?”

Chúc Nhược Vân đi tới sau lưng cô, Điền Yên quay đầu lại nhìn cô ta.

Cô ta nắm ngón tay, cúi đầu xuống, mái tóc rối bù xõa xuống bả vai. Cô ta dè dặt mở miệng, giống như đang cầu xin vậy.

“Có thể… Có thể cho tôi mượn chút tiền không?”

“Bao nhiêu?”

“Hai ngàn.”

Cô ta không dám nhìn thẳng, bất an bấm ngón trỏ.

Điền Yên đứng lên, đi tới sau quầy, lấy từ trong áo khoác ra một xấp tiền giấy.

Đó là Bàng Kinh Phú đưa cho cô, không nhiều không ít, vừa vặn đủ hai ngàn.

Dường như không nghĩ tới lại dễ dàng như vậy, Chúc Nhược Vân đưa bàn tay run rẩy ra: “Cảm… Cảm ơn, tôi sẽ mau chóng trả lại.”

“Không vội, cô có muốn đi ăn trước không?”

“Không ăn, cô giúp tôi trực ca một tiếng được không? Tôi đi ra ngoài một chuyến.”

“Cô thể nói cho tôi biết cô ra ngoài làm gì không?”

Chúc Nhược Vân mím môi, tay áo dài rũ xuống chỉ lộ ra ba ngón tay, cô ta nắm chặt ống tay áo và xấp tiền trong tay.

“Tôi ở lại nhà anh họ, mỗi tháng đưa cho anh ấy một ngàn. Tiền thế chấp hàng tháng là hai ngàn, hôm nay phải trả hết, anh ấy vẫn chưa nhận lương nên tôi sẽ trả trước.”

Trong lòng Điền Yên sáng tỏ, gật đầu nói: “Không sao, cô đi đi.”

Chúc Nhược Vân lại nói cảm ơn rồi mới rời đi.

Điền Yên lại đặt mì ăn liền lên kệ, suy nghĩ lời cô ta vừa nói.

Tiền lương hàng tháng ở cửa hàng tiện lợi là hai ngàn ba, cô ta phải đưa cho anh họ một ngàn, hơn nữa còn bị mẹ đòi tiền, vậy mỗi tháng Chúc Nhược Vân có thể để lại cho mình bao nhiêu chứ?

Buổi tối trước khi tan làm, Điền Yên gọi điện thoại cho Lâm Nha, nhưng vẫn không có ai bắt máy.

Chín giờ, hình như học sinh cao trung tan học vào giờ này.

Cô định ở cửa hàng tiện lợi một lát rồi mới đi, lại nhìn máy giám sát thấy Chúc Nhược Vân vẫn chậm chạp không rời đi. Cô ta thu dọn đồ đạc xong, ngơ ngác đứng trước quầy thu ngân, giống như đang chờ Điền Yên ra.

Điền Yên thở dài, giấu điện thoại đi.

“Không về sao?”

Chúc Nhược Vân quay đầu nhìn, ôm chặt túi vải trong tay, cười xin lỗi.

“Yên Yên, tối nay tôi có thể ở nhà của cô không?”

“Không đến nhà anh họ cô sao?”

“Anh ấy dẫn bạn gái về, có tôi ở nhà không tiện lắm.”

Điền Yên không từ chối. Sau khi hai người đóng cửa hàng, họ cùng nhau bắt xe buýt về nhà.

Điền Yên hỏi cô ta, sau này định ở đâu.

Chúc Nhược Vân ôm túi vải căng phồng, nói không biết.

“Có thể tôi phải đi tìm nhà, nhà cô là nhà thuê đúng không? Nhà cô thuê bao nhiêu vậy?”

Điền Yên suy nghĩ một chút, nghiêng đầu nói với cô ta.

“Nếu không cô ở tầng dưới đi? Tầng dưới nhà tôi bỏ trống đã lâu, hình như gần đây có phòng cho thuê, giá khá rẻ, khoảng năm trăm tệ một tháng.”

Hai mắt Chúc Nhược Vân sáng lên: “Được đó, được đó! Cảm ơn cô nhiều lắm Điền Yên, gần đây tôi đang lo âu chuyện này, may mà có cô!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận