Chương 70

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 70

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Không có gì.” Điền Yên cười cười, liếc nhìn thứ trong túi vải của cô ta, dường như là toàn bộ gia sản của mình.

Xem ra cô ta bị anh họ đuổi ra ngoài.

Cả người Chúc Nhược Vân chỉ có hai trăm tệ, Điền Yên liên lạc với chủ nhà dưới lầu, giúp cô ta trả tiền thuê nhà.

Bởi vì quanh năm không có người ở nên đồ đạc trong phòng ẩm mốc nghiêm trọng, Chúc Nhược Vân xấu hổ không dám làm phiền Điền Yên nữa nên tự mình thu dọn đồ đạc.

Lát sau, có tiếng gõ cửa, Chúc Nhược Vân chạy tới mở cửa. Điền Yên mua một bộ chăn ga gối đệm mới từ siêu thị dưới lầu, còn bưng một bát malatang(*) nóng cho Chúc Nhược Vân.

(*): là món lẩu đường phố phổ biến tại Trung Quốc có nguồn gốc từ Tứ Xuyên

Chúc Nhược Vân trầm mặc một hồi, ngay cả cảm ơn cũng quên nói. Tay nắm chốt cửa, tay còn lại yếu ớt đặt trên đùi.

Điền Yên giúp cô ta trải giường, lúc đi ra, cô nhìn thấy Chúc Nhược Vân đang vừa ăn malatang nóng vừa khóc. Cô ta vừa sụt xịt hít mũi, nước mắt chảy ra rơi vào trong bát cũng không có phản ứng gì.

Điền Yên gọi cô ta một tiếng, cô ta càng khóc to hơn.

Điện thoại vẫn không liên lạc được. Cuối tuần, Điền Yên đi tới đường Hi Diệp.

Cô hỏi quán trà sữa ven đường có biết Lâm Nha không, nhân viên đang vắt nước chanh gật đầu: “Biết, là cô bé học sinh cao trung, cô tìm cô ấy sao?”

“Đúng vậy, cô có biết cô ấy thường làm việc bán thời gian ở đâu không?”

Nhân viên bán hàng dừng việc đang làm, lấy khẩu trang trong suốt trên mặt ra: “Để tôi suy nghĩ đã.”

“Dù sao thì cũng ở gần đây thôi, hoặc là phát tờ rơi ở quán trà sữa, nếu không cô đi tìm một chút đi?”

Điền Yên bất đắc dĩ cười: “Tôi tìm rồi nhưng không thấy.”

Nhân viên bán hàng nhướng mày, vẻ mặt kinh ngạc: “Cô ấy còn có ngày nghỉ cuối tuần à? Đúng là hiếm lạ.”

Điền Yên cho là một chuyến tay không, lại nghe cô ấy nói: “Hôm nay là ngày mấy?”

“Hai mươi chín.”

“Vậy hôm nay là ngày mười lăm âm lịch, cô đến viện dưỡng lão Lợi Đức tìm cô ấy. Ngày mười lăm mỗi tháng cô ấy đều đi làm tình nguyện, chắc chắn sẽ có ở đó.”

“Như vậy à, cảm ơn.”

Nhân viên khoát tay: “Không có gì.”

Viện dưỡng lão Lợi Đức là viện dưỡng lão công lập, chỉ cách đường Hi Diệp bốn cây số.

Điền Yên mua hai hộp cháo ngân nhĩ, tặng cho quầy phục vụ.

Y tá kêu cô điền tên và số điện thoại của người quyên tặng, Điền Yên xua tay từ chối, hỏi: “Hôm nay trong danh sách tình nguyện có vị nào là Lâm Nha không?”

“Lâm Nha? Có đấy! Cô ấy đang ở phòng tận cùng bên trong tầng một, cô là bạn của cô ấy sao, chẳng trách cô lại đến quyên đồ.”

Y tá dường như rất quen thuộc với cô ấy, Điền Yên hỏi thăm mỗi một người, ai cũng có ấn tượng không tệ với Lâm Nha.

Vừa học vừa làm, giàu tình cảm, nhiệt tình cởi mở.

Điền Yên đi tới phòng sinh hoạt bên ngoài, thông qua cửa sổ thủy tinh, cô phát hiện Lâm Nha đang ở bên trong.

Cô ấy mặc áo gi-lê tình nguyện màu đỏ, cầm sợi len đan đứng giữa nhóm người già ngồi xe lăn, đang giải thích trình tự đan một cách sinh động.

Từ nụ cười trên mặt cô ấy không khó nhìn ra cô ấy đang rất vui vẻ, những người già xung quanh đều chăm chú lắng nghe, ánh mắt đều bị mặt trời nhỏ này thu hút.

Điền Yên đứng ngoài cửa đợi nửa giờ, giờ học cũng đã kết thúc.

Lâm Nha vừa mở cửa đã thấy cô, cô ấy lộ ra vẻ mặt kinh ngạc: “Chị Điền!”

“Em vẫn còn nhớ chị à?”

“Đương nhiên rồi, chị Điền đẹp như vậy, em nhìn một cái đã nhìn ra rồi.”

Lâm Nha miệng ngọt, có lẽ là thời gian dài ở viện dưỡng lão nói chuyện với người già, giọng cũng mang ngữ điệu nũng nịu.

“Sao chị lại tới đây vậy?”

“Hôm nay chị tới đường Hi Diệp làm thêm, nghe người ta nói em ở đây nên mới tới nhìn một chút. Chị còn chưa tới đây bao giờ.”

“Thật ạ!” Lâm Nha lập tức vòng tay qua người cô: “Vậy em đưa chị Điền đi dạo một vòng, chị đừng nhìn ở đây toàn người già, ở đây còn có thể nghe nhiều chuyện bát quái hơn bên ngoài luôn đấy.”

Điền Yên đi theo cô ấy về phía trước, cô chỉ vào các phòng vật lý trị liệu và các biển báo khác trên đường hỏi để làm cái gì. Lâm Nha giống như người có chuyên môn chuyên nghiệp giải đáp thắc mắc cho cô.

Khi được hỏi tại sao lại đến viện dưỡng lão làm tình nguyện viên, Lâm Nha nói cô ấy muốn tích đức cho bản thân. Ngày mười lăm âm lịch mỗi tháng trùng ngày trăng tròn, cô ấy nghe một số giai thoại, cảm thấy tích đức vào thời điểm này có thể mang lại may mắn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận