Chương 73

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 73

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lưu Hoành Dật hừ cười nhún vai: “Không phải anh luôn chê tôi lái xe chậm sao, tôi chê anh một lần thì thế nào.”

Phó Hách Thanh vừa định phản bác, thì thấy Bàng Kinh Phú mở cửa.

“Lão đại.”

Anh ừ một tiếng, ném xấp văn kiện đang cầm trong tay qua.

“Đối phương đồng ý sẽ cung cấp linh kiện cho chúng ta, tìm người càng sớm càng tốt, bảo đảm trong vòng hai tháng có thể sản xuất hàng loạt.”

Phó Hách Thanh nhận lấy, hơn hai trăm bản thiết kế chi tiết về các loại súng máy, đạn dược.

“Nơi sản xuất ở đâu?”

Bàng Kinh Phú mở nắp bật lửa đầu lâu, vừa dùng tay che gió, ánh lửa chập chờn phản chiếu đôi mắt nâu sâu thẳm.

Anh cắn thuốc lá nói: “Địa điểm cũ số 113 của lực lượng vũ trang quận bắc.”

Đó là một địa điểm quân sự bị bỏ hoang, khu mới chỉ cách nơi đó chưa đầy ba cây số.

Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất, không có vệ tinh chụp ảnh, là địa điểm tuyệt vời để chế tạo vũ khí.

Trên xe, Bàng Kinh Phú nhắm mắt dưỡng thần, hỏi thăm mấy ngày nay Điền Yên ở đâu.

Phó Hách Thanh ngồi ở vị trí kế bên ghế tài xế nói: “Đi làm ở cửa hàng tiện lợi, hai ngày gần đây sau khi tan làm cô ta đều đi đến viện dưỡng lão Lợi Đức một chuyến.”

Bàng Kinh Phú mở mắt ra.

“Viện dưỡng lão?”

Anh nhíu mày: “Không phải ba mẹ cô ta đều mất rồi sao?

“Hình như cô ta đến viện dưỡng lão để tặng đồ. Mỗi ngày cô ta đều quyên góp một thứ gì đó, phần lớn là đồ ăn, như cháo ngân nhĩ và bánh mì.”

Bàng Kinh Phú không tin được nhếch môi.

Sao anh không biết Điền Yên lại tốt bụng như vậy, còn quan tâm một số người già vô gia cư nữa.

Bàng Kinh Phú chống tay lên cửa kính ô tô, chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ.

Cửa sổ ô tô màu xám phản chiếu ánh mắt lạnh lẽo mãnh liệt của anh, trong bóng tối sống mũi cao đặc biệt nổi bật dưới hốc mắt, lộ ra vẻ lạnh lùng không thể xâm phạm.

Không may.

Bàng Kinh Phú ghét nhất người làm từ thiện.

Đặc biệt là Điền Yên.

Nếu có nhiều lòng tốt như vậy, thay vì dâng trên người người khác, còn không bằng trao cho anh.

Còn một tiếng nữa là đến giờ tan làm lúc chín giờ.

Chúc Nhược Vân thấy Điền Yên thu dọn đồ đạc thì hỏi cô: “Hôm nay cô cũng phải đi sớm sao?”

Điền Yên áy náy cười một tiếng: “Xin lỗi, lại phải để cho cô ở đây một mình rồi.”

“Không sao, không sao.” Chúc Nhược Vân xua tay lia lịa: “Chuyện nhỏ thôi. Bây giờ tôi không bận lắm, nếu có việc thì cô cứ đi trước, lát nữa tôi sẽ đóng cửa hàng.”

Điền Yên gật đầu, thay đồng phục đi làm bằng áo khoác lông cừu dày.

“Khi nào về nhà nhớ nói với tôi một tiếng.” Điền Yên dặn dò trước khi rời đi.

Chúc Nhược Vân nói được, vẫy tay bảo cô để cô yên tâm đi.

Vừa đẩy cánh cửa dày nặng ra, âm thanh ‘hoan nghênh quý khách’ lại vang trên đỉnh đầu lần nữa.

Gió từ phía đối diện thổi tới, giá rét thấu xương. Gió lạnh mùa đông chứa mùi vị của nước mưa. Điền Yên không nhịn được rụt cổ một cái, thẳng lưng đón gió đi về phía trước.

“Điền tiểu thư.”

Đi chưa được hai bước, cô lại nghe được một âm thanh quen thuộc.

Cô quay đầu lại, một chiếc Audi S8L khiêm tốn đậu ven đường, khác hẳn với chiếc A8L trước đây. Đường nét thân xe thon gọn, lớp sơn sáng bóng, chiếc xe này rõ ràng sang trọng hơn. Phó Hách Thanh hạ cửa kính xuống gọi cô.

Bên trong cửa sổ thủy tinh màu đen ở phía sau đang có một ánh mắt nóng bỏng nhìn cô.

Điền Yên do dự một chút, sau đó mới ý thức hình như cô không có tư cách do dự. Điền Yên cam chịu đi về phía đó.

Vừa bước vào cửa xe, cái lạnh lẽo ảm đạm trong nháy mắt được thay thế bằng mùi thơm điềm đạm và nhiệt độ của người đàn ông trong xe, nhiệt độ chênh lệch quá lớn khiến cả người cô run rẩy một chút.

Bàng Kinh Phú đẩy tay vịn ở giữa ra, cùng lúc đó, vách ngăn phía trước được nâng lên. Điền Yên nhanh mắt phát hiện vách ngăn lần này có khả năng cách âm.

Cánh tay Điền Yên bị kéo về phía của anh.

Điền Yên nghiêng người sang bên trái, cô biết anh muốn làm gì. Cô tự giác khoác tay lên bả vai của anh, mượn lực từ anh quỳ xuống ghế ngồi. Sau đó mặt hướng về phía anh, dạng chân ngồi trên đùi anh.

Vẻ mặt Bàng Kinh Phú rất hài lòng, anh ôm eo cô. Đầu Điền Yên chạm đến nóc xe, cô khom người nằm trên người anh than phiền: “Lần sau anh có thể đổi một không gian rộng rãi hơn không.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận