Chương 82

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 82

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô nghẹt thở nghẹn ngào, Bàng Kinh Phú mắt điếc tai ngơ, tiếp tục quá trình tẩy rửa của anh.

Rửa sạch xong, Bàng Kinh Phú tóm người lên giường, sau đó dùng tư thế từ phía sau làm cô. Điền Yên chống cánh tay muốn chạy trốn.

Sau mấy phen giãy giụa, Bàng Kinh Phú vỗ mông Điền Yên, cánh tay cường tráng giữ chặt bụng cô, vững vàng ràng buộc eo cô lại.

Những cú va chạm điên cuồng khiến cô nôn khan không ngừng, âm đế bị kích thích không ngừng khiến cô sụp đổ, phản ứng sinh lý làm cô chảy nước.

“Hoan nghênh quý khách.”

Chúc Nhược Vân nhón chân dọn dẹp quầy trưng bày thuốc lá.

Cô ta quay đầu lại đối diện với ánh mắt của Đàm Tôn Tuần. Cậu ta nhanh chóng quay người đi về phía khu bán đồ ăn vặt.

Mái tóc xoăn vàng của Đàm Tôn Tuần giống như chó kim mao, rõ ràng là đàn ông nhưng dáng dấp trông có vẻ như trẻ vị thành niên. Cậu ta mặc một chiếc áo khoác denim màu trắng, lộ vẻ sạch sẽ gọn gàng, vô cùng trẻ tuổi.

Chúc Nhược Vân không nhịn được nhìn thêm mấy lần, nhìn ngọn tóc lắc lư trên quầy, cô ta bị tưởng tượng của mình chọc cười ra tiếng.

Chó kim mao.

Đàm Tôn Tuần đặt hai túi khoai tây chiên lên trên quầy.

Chúc Nhược Vân cầm máy quét mã lên, nghe thấy cậu ta hỏi: “Cửa hàng tiện lợi của các cô làm việc vào lúc mấy giờ vậy?”

“Chín giờ.”

Cậu ta nhìn đồng hồ thể thao, bây giờ là chín giờ rưỡi sáng.

“Vất vả thật, một mình cô làm mười hai tiếng à?”

Chúc Nhược Vân có chút bối rối trước sự quan tâm đột ngột của cậu ta.

“Hai ngày nay là vậy. Chúng tôi còn có một nhân viên nữa, nhưng gần đây cô ấy không đi làm.”

Đàm Tôn Tuần mở mã thanh toán, cười nói: “Cô không thấy mệt sao?”

Chúc Nhược Vân thấy sự quan tâm của cậu ta rất kỳ quái, bọn họ cũng chưa từng gặp trước đây mà.

Cô ta quét mã thanh toán cậu ta đưa, nói: “Thật ra cũng không tính là cực khổ, quản lý cửa hàng nói sẽ trả gấp đôi tiền trong hai ngày này.”

“À, tốt vậy sao? Nhân viên kia đi lúc nào vậy?”

“Cô ấy không đi, chỉ là ba ngày trước không đi làm mà thôi. Ước chừng hai ngày nữa sẽ về, có thể cô ấy gặp phải chuyện gì đó.”

“Được, tôi đang cân nhắc ngày mai sẽ đến cửa hàng tiện lợi của các cô làm việc.” Đàm Tôn Tuần cầm lấy hai túi khoai tây chiên, cũng không quay đầu lại mà rời đi luôn.

Đỉnh đầu lại phát ra âm thanh điện tử ‘Hoan nghênh quý khách’.

Chúc Nhược Vân vểnh môi.

Cô không muốn trực ca chung với đàn ông đâu, chỉ mong cậu ta sẽ không đến.

Đàm Tôn Tuần kẹp một túi khoai tây chiên dưới nách, trên tay mở một túi khác, lấy điện thoại gọi cho Chu Song Sinh.

Trong khi chờ cuộc gọi được kết nối, một nam sinh tóc đỏ từ đối diện đi tới.

Nhìn tướng mạo và tuổi tác thì không kém cậu ta bao nhiêu.

Đàm Tôn Tuần nhìn cậu ta thêm một cái, phát hiện đối phương cũng nhìn mình.

Đàm Tôn Tuần mím môi kéo một bên tai, tự đáy lòng nghĩ: Màu đỏ, không phải là màu xu hướng.

Cuộc gọi đã được kết nối, Đàm Tôn Tuần đi ngang quẹt qua vai người nọ: “Lão Chu, không tìm được người. Chỗ anh có đầu mối không.”

Nham Oanh đẩy cửa kính cửa hàng tiện lợi, còn quay đầu nhìn bóng lưng của Đàm Tôn Tuần một cái.

Nhuộm như một con hoàng mao, dáng dấp cũng giống như con cún vậy.

“Hoan nghênh quý khách.”

Chúc Nhược Vân đang lau chùi quầy phía sau lưng, cô ta xoay người. Nham Oanh hướng về phía cô nở nụ cười cợt nhả.

“Xin chào.”

Cô ta sửng sốt một chút, sau đó kịp phản ứng lại: “Không phải là em trai không đi theo trào lưu đây sao.”

“Gì?” Sắc mặt Nham Oanh sụp đổ ngay tức khắc.

Cậu ta rõ ràng rất là trưởng thành có được hay không! Hôm nay cậu ta còn cố ý mặc một chiếc áo sơ mi trắng bên trong áo da, hoàn toàn là học theo cách phối đồ của Phó Hách Thanh.

Chúc Nhược Vân xua tay lia lịa: “Ý tôi là tóc cậu không đẹp.”

“Vậy sao cô lại kêu tôi là em trai!” Nham Oanh không thích bị người khác nói mình còn nhỏ tuổi.

“Lần trước cậu đón Điền Yên, tôi tưởng cậu là em trai cô ấy.”

Thật ra Nham Oanh cũng sắp xem Điền Yên thành bà chủ, nhưng chắc chắn cậu ta không thể nói như vậy.

Trước mặt cô gái có dáng vẻ thiếu tiền còn không được lanh lợi, cậu ta mà nói ra xưng hô này chắc là sẽ bị tra hỏi tới cùng ông chủ nhà mình là ai.

“…. Tôi coi như là một nửa em trai của cô ấy.”

Vẻ mặt Chúc Nhược Vân như kiểu: Nhìn xem, tôi đoán không sai.

Bình luận (0)

Để lại bình luận