Chương 89

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 89

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ẩn danh.” Điền Yên cười.

Dù sao, cô mua những thứ này đều quẹt bằng thẻ tín dụng của Bàng Kinh Phú.

Coi như là tích đức cho anh.

Viện trưởng cười ha hả gật đầu: “Người trẻ tuổi các cháu có cá tính, bác hiểu, bác hiểu.”

Viện trưởng Lý dẫn Điền Yên đi xem cơ sở vật chất trong viện dưỡng lão, ông ấy hỏi cô tại sao lại nghĩ đến việc quyên góp cho viện dưỡng lão.

“Bạn cháu làm tình nguyện ở đây, cháu cũng muốn đóng góp một chút.”

“À, thì ra là như vậy. Tình nguyện viên ở đây hầu hết đều là người lâu năm, chỉ có một vài gương mặt mới. Bạn của cháu tên gì?”

“Lâm Nha ạ.”

Viện trưởng Lý bừng tỉnh hiểu ra, trên mặt cười hiền hòa, nếp nhăn ở đuôi mắt tích tụ không ít: “Bác thấy tuổi của các cháu cũng không lớn, quả nhiên người tuổi trẻ bây giờ tâm địa đều hiền lành. Cháu vừa học đại học hay là đang đi học?”

“Tốt nghiệp không lâu ạ, cháu còn đang tìm việc làm.”

Viện trưởng Lý hỏi cô học ngành gì, Điền Yên liền bế tắc.

Chuyên ngành thật sự của cô là Công an tình báo.

“Cháu học giáo dục.”

“Giáo dục được lắm! Tốt tốt, vậy bây giờ cháu đang tìm việc sao? Bác có người quen mở trường mẫu giáo. Gần đây họ đang tuyển dụng, cần sinh viên đại học mới ra trường! Không yêu cầu kinh nghiệm.”

Điền Yên gật đầu, cười ngọt ngào lại khôn khéo: “Cháu còn chưa tìm được công việc, ngược lại cháu có thể thử đề cử của viện trưởng một chút.”

“Vậy thì tốt quá, để bác đưa phương thức liên lạc cho cháu. Cháu có rảnh thì nói chuyện tỉ mỉ với người ta một chút.”

Sau khi tạm biệt viện trưởng, Điền Yên dạo bước trong hoa viên, cô nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc dưới gốc cây ngô đồng.

Điền Xuân Oanh ngồi trên xe lăn, bà đeo một chiếc mắt kính độc đáo, đang lật cuốn sách trong tay rất nghiêm túc.

Điền Yên ngồi trên ghế ở hai bên con đường nhỏ, cô ngồi bên mép chiếc ghế, bả vai căng thẳng, kiễng chân lên, chuyên tâm nhìn chằm chằm bà ấy.

Chiếc áo khoác lông cừu trắng ấm áp và chiếc khăn quàng cổ được nhét vào trong cổ áo, quấn chặt cổ Điền Yên, gió lạnh thổi má cô ửng hồng, giống như ẩn chứa một chút ngượng ngùng nữ tính.

Một hộ lý đến chải mái tóc bạc trắng của Điền Xuân Oanh, hai người nói chuyện gì đó với nhau, cười vô cùng vui vẻ.

Điền Yên chú ý đến quyển sách bị cầm ngược trong tay Điền Xuân Oanh, nhưng bà ấy không phát hiện, hộ lý cũng không nói gì.

Mái tóc ngắn màu bạc, dây của mắt kính được đeo sau tai.

Thấy hộ lý rời đi, Điền Yên đứng dậy bước nhanh chạy về phía người hộ lý kia.

Sau khi ngăn người nọ lại, Điền Yên hỏi: “Cô có biết bà lão đó được đưa đến đây khi nào không?”

Nhìn theo hướng ngón tay của Điền Yên, hộ lý nói: “Hình như là năm năm trước, cô biết bà ấy sao?”

Điền Yên sửng sốt một chút, lắc đầu.

“Chẳng qua là bà ấy không giống với những người ở nơi này.”

Hộ lý cười nói: “Đúng vậy, bà ấy là người ngoan ngoãn nhất ở đây. Đừng nhìn bà mắc bệnh Alzheimer, từ hai năm trước tôi được phân công đến nơi này chăm sóc bà, tôi một ngày cũng không bị làm khó. Chắc là trước khi mắc bệnh bà là người có ăn có học, nên bây giờ mỗi ngày đều không quên đọc sách.”

“Chỉ là chắc bà ấy cũng xem không hiểu, mỗi lần đọc sách đều cầm ngược. Mắt kính đó ở chỗ này đặc biệt nổi bật, có không ít người thấy kỳ lạ giống như cô vậy.”

Ánh mắt Điền Yên mờ mịt: “Bệnh Alzheimer…”

“Là hội chứng suy giảm trí nhớ thường gặp ở người già. Bà ấy thường xuyên quên đông quên tây, một giây trước tôi đã giới thiệu với bà, một giây tiếp theo bà đã quên. Chắc bà ấy đã coi nơi này là nhà của mình từ lâu rồi, sẽ không nháo muốn tìm người nhà như những người lớn tuổi khác.”

“Vậy người nhà bà ấy có tới thăm bà ấy không?”

Hộ lý lắc đầu: “Một lần cũng chưa từng tới, hơn nữa tôi nghe người ta nói, ban đầu là bà ấy tự mình đến nơi này để cho viện dưỡng lão thu nhận mình, còn đem toàn bộ tiền gửi ngân hàng nộp cho viện dưỡng lão.”

Nói đến chỗ này, trên mặt người phụ nữ có chút bi thương: “Tôi phải nói, bà ấy hẳn là tới nơi này chờ chết, nếu không làm gì có người nào lại chủ động tới chỗ như vậy. Ai tuổi già không muốn bầu bạn với con cháu trong những năm tháng cuối đời chứ.”

Điền Yên sững sờ tại chỗ, hồi lâu cũng không thể định thần lại.

Thẳng đến khi Điền Xuân Oanh chuẩn bị rời đi, Điền Yên cũng không có dũng khí tiến lên nói chuyện với bà.

Bình luận (0)

Để lại bình luận