Chương 90

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 90

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cho dù căn bệnh này khiến Điền Xuân Oanh trở nên ngơ ngẩn, Điền Yên cũng sợ có một phần vạn khả năng bà sẽ nhận ra đứa cháu gái bất hiếu của mình.

Bảy giờ tối, sắc trời tối đen.

Điền Yên bước ra khỏi cổng sắt của viện dưỡng lão, cô đi về phía bến xe buýt. Sau lưng cô có một chiếc xe bật đèn, bấm còi.

Là một chiếc Range Rover V8 màu đen.

Điền Yên đi tới mở cửa sau, cô tự giác mở cửa lên xe.

Bàng Kinh Phú chống lên cửa kính, anh nâng đầu, cười híp mắt nhìn cô.

Cửa sổ thủy tinh lóe lên ánh đèn của dòng xe bên ngoài chiếu lên khuôn mặt tinh khiết lạ thường của anh, từ trong xương đã mang đến cảm giác ưu việt bẩm sinh. Người này không thể nghi ngờ rất đẹp, Điền Yên tiếp xúc qua những đàn ông khác nhưng cũng chưa có ai đẹp mắt hơn anh.

Áo cổ lọ màu trắng dịu dàng khiến anh trông đặc biệt nho nhã lịch sự, anh mặc quần dài màu đen, thả thẳng hai chân xuống, anh vỗ bắp đùi ra hiệu.

Điền Yên đóng cửa xe, xê dịch về phía anh. Hai tay vịn vào bả vai anh, mặt hướng về phía anh quỳ xuống ghế ngồi, vượt qua chân anh ngồi lên bắp đùi.

“Lớn không?” Anh hỏi.

Điền Yên sửng sốt, bị anh vỗ vào mông: “Xe.”

Lần trước cô thuận miệng nhắc một câu kêu anh đổi một chiếc xe lớn hơn, bây giờ không gian trong xe thật sự lớn hơn rồi.

“Lớn.”

Chiếc Suv trị giá hơn ba triệu tệ sao có thể không lớn? Xe lớn, giá cũng lớn.

Bàng Kinh Phú ôm eo cô dán chặt vào bụng anh. Cơ thể nhạy cảm của Điền Yên có thể cảm nhận được một vật hình trụ cứng rắn đỉnh vào chân mình.

Ngay cả chỗ kia của chủ nhân chiếc xe cũng lớn.

Hơi thở nóng bỏng của anh phả vào tai cô, hơi thở không có nơi nào ẩn náu phả vào đôi tai nhạy cảm của cô, đi đôi với âm thanh trầm thấp, từ tính êm tai.

“Tôi đã trả khoản nợ hai triệu tệ của em, còn đưa cho em một tấm thẻ có hạn mức tối đa là năm triệu. Ngược lại em thì tốt rồi, dùng nó để hẹn hò với người khác, giải cứu một con chó hoang hoặc mua một đống đồ vô dụng đưa đến nơi rách kia. Coi tiền của ông đây là gió lớn thổi tới sao?”

Điền Yên ôm cổ anh hừ hừ nũng nịu.

“Sao cái gì anh cũng biết vậy. Tôi cho là số tiền này là anh bồi thường cho tôi, để cho tôi tùy tiện sử dụng.”

“Là bồi thường cho em, nhưng tôi không có ý định để em dùng nó như vậy.”

Tay anh đã xuyên qua quần áo của Điền Yên, dọc theo làn da mềm mại của cô, một đường đi lên xương cụt, từng chút chạm vào gáy cô.

Cơ thể nhạy cảm của Điền Yên không nhịn được khẽ run.

“Bàng tiên sinh… Ừm… Em dùng tiền anh để quyên góp cũng coi là tích đức cho anh, anh hạ thủ lưu tình đi.”

Gương mặt cô non đỏ, nhiệt độ cơ thể ấm áp mềm mại như mèo con. Cô phát ra tiếng nghẹn ngào, theo sự đụng chạm của anh mà bắt đầu không ngừng run rẩy.

Đáy mắt Bàng Kinh Phú tràn ngập ham muốn sâu sắc: “Tôi cần em tích đức sao? Thiên vương lão tử cũng không dám động thổ trên đầu tôi.”

“A… Đừng gãi, anh, nhột quá… Lần sau tôi sẽ không như vậy, anh muốn tôi mua cái gì thì tôi sẽ mua cái đó, tôi sẽ trả tiền lại cho anh…. Ô..”

Bàng Kinh Phú gãi từ dưới nách đến trước ngực cô, nắm đầu vú cô hung hăng véo một cái.

“Cầm đi mua quần áo đi, loại chuyện xài tiền cho mình này mà em cũng cần tôi dạy sao?”

Điền Yên vùi mặt vào cổ anh: “Tôi biết, đau… Anh đừng véo.”

Cơ thể mềm mại của cô áp sát vào cổ anh, cánh tay vòng qua cổ ôm chặt lấy anh. Bàng Kinh Phú đã kiềm chế cảm giác trong lòng lại rất nhiều.

Anh siết chặt vòng eo mềm mại như không xương của cô, hạ thấp âm thanh.

“Muốn làm việc không?”

“Chuyện gì cũng không gạt được anh, cuối tháng này tôi sẽ thất nghiệp.”

“Đến làm việc cho tôi, em ra giá đi.”

Tiểu nhân trong lòng cô liếc mắt.

Làm việc cho anh không khác so với sex toy di động cho lắm.

Cô đã nhìn vào bản thảo bên cạnh Bàng Kinh Phú từ nãy đến giờ, hình vẽ là một mô hình súng máy, xung quanh còn được đánh dấu kỹ càng tỉ mỉ.

Rất hiển nhiên, anh lại đang làm việc.

“Được đó, Bàng tiên sinh cho tôi một công việc đi. Năng lực học tập của tôi rất mạnh, chỉ cần không phải công việc dùng thể lực thì tôi có thể làm được. Dĩ nhiên, tôi không thích làm cái loại công việc nằm trên giường kia.”

Bên tai truyền tới tiếng cười nhạt của anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận