Chương 91

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 91

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Vậy thì phòng bếp, phòng tắm, phòng ăn, ghế sô pha, cửa sổ, quầy bar, em chọn một cái đi.”

Điền Yên kiềm chế đến mức hô hấp cũng căng chặt.

Chó má.

Điền Yên nói chuyện trường mẫu giáo tuyển dụng cho Chúc Nhược Vân, cũng gửi số điện thoại viện trưởng Lý đưa cho cô ta.

“Không yêu cầu kinh nghiệm, nếu cô không tìm được việc làm có thể đi nơi này.”

Lúc Chúc Nhược Vân nhận được số điện thoại vẻ mặt có vẻ sợ hãi.

“Điền Yên… Tôi không biết nên cảm ơn cô như thế nào. Tôi còn chưa trả lại số tiền cô thuê nhà giúp tôi, cô lại giúp tôi tìm công việc, cô đối xử với tôi còn tốt hơn mẹ tôi nữa.”

Điền Yên cảm thấy lời này nghe có chút là lạ, nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ cô ta khóc, cô cười trêu ghẹo.

“Nhấc tay một cái mà thôi, nhưng nếu cô muốn nhận tôi làm ba cô thì tôi cũng không ngại.”

Chúc Nhược Vân rút khăn giấy lau nước mũi, âm thanh khe khẽ: “Tôi không có sở thích này.”

“Lời này hai ta nói ra thích hợp sao.”

Cô ta nín khóc mỉm cười.

“Vậy cô thì sao? Cô định tìm công việc gì, nếu cô cũng tới nơi này làm việc thì chúng ta lại là đồng nghiệp rồi.”

Điền Yên thuận miệng nói: “Không được, tôi không thích con nít.”

Nếu cô thật sự làm việc ở nơi này, thân phận của cô sẽ mang đến nguy hiểm không thể tưởng tượng được.

Hôm nay là ngày làm việc cuối cùng ở cửa hàng tiện lợi.

Khoảnh khắc kéo cửa cuốn xuống, Chúc Nhược Vân có chút cảm giác không muốn rời đi.

“Sau này khi lại đi qua con phố này, cửa hàng này đã đổi thành một cái tên khác.”

“Cô cũng không có bao nhiêu cơ hội đi ngang qua con đường này đâu.”

“Cũng đúng.” Chúc Nhược Vân đuổi theo bước chân Điền Yên: “Không biết con chó nhỏ đó có được nhận nuôi hay không. Hôm nay tôi về nhà đã đi ngang qua, muốn đến xem không?”

Điền Yên lắc đầu: “Không đi, có nhìn nữa nó cũng không thuộc về tôi, còn không bằng thừa dịp còn sớm cắt đứt phần lưu luyến này.”

Chúc Nhược Vân xếp hàng với Điền Yên, giọng cô ta bất mãn lẩm bẩm một câu, chẳng qua là phàn nàn, nhưng vẫn bị Điền Yên nghe được.

“Cô thật vô tình.”

“Tôi vô tình sao?”

Giống như là bị nghe được lời nói xấu của mình, Chúc Nhược Vân hốt hoảng xua tay: “Không phải, tôi không phải có ý mắng cô.”

Điền Yên cười lên, mi thanh mục tú, vui vẻ cười: “Dĩ nhiên tôi biết, tôi không cảm thấy cô đang chửi tôi. Người ta chỉ được gọi là người tàn nhẫn nếu họ quá đa sầu đa cảm, nếu vậy không phải là chuyện phiền lòng cũng sẽ rất nhiều sao.”

Chúc Nhược Vân cảm thấy dáng vẻ Điền Yên thật giống như không có gì ràng buộc. Hai người trở thành đồng nghiệp trong năm tháng, cô ta cũng chưa từng nghe cô nhắc qua người nhà và những người bạn bè khác.

Cô ta tự nhận Điền Yên và mình đã trở thành bạn rất thân, nhưng từ trên người Điền Yên không thấy tồn tại một chút liên quan tới bất kỳ sự thân mật nào.

Dường như cô làm những chuyện tốt này chỉ là vì phát ra từ bản năng, giống như người nhất định phải ăn cơm uống nước vậy.

Nói cô dịu dàng, nhưng cô đối với người nào cũng dịu dàng, từ trên người Điền Yên không cảm giác được một chút cảm giác ưu việt.

Sau khi về đến nhà, Điền Yên dùng điện thoại dự phòng gọi cho Chu Song Sinh. Bên kia chậm chạp không bắt máy, chắc là hiện đang bận bịu, cô bỏ điện thoại xuống dưới gối. Lúc cô chuẩn bị đi tắm, cửa lại vang lên.

Điền Yên nhìn qua mắt mèo, cô nhìn thấy Bàng Kinh Phú đang đứng bên ngoài thì nhanh chóng chạy về phòng ngủ tắt điện thoại dự phòng rồi giấu dưới gầm giường.

Cô mở cửa ra, nụ cười còn chưa kịp nở trên môi đã bị ánh mắt của anh xuyên thủng.

“Bàng tiên sinh.”

Người đàn ông ngoài cửa đút hai tay vào túi, mặt mày lạnh lùng, hơi nhăn mặt nhìn cô.

“Sao thế, không hoan nghênh tôi sao?”

Anh thậm chí còn không đợi mời đã vượt qua cô đi thẳng vào nhà.

Anh quan sát xung quanh giống như đang dò xét lãnh địa của mình vậy.

“Sao đột nhiên anh lại đến vậy.” Điền Yên nghe được trong hành lang có tiếng bước chân, liền lập tức đóng cửa lại.

Cô đang mặc bộ đồ ngủ bằng nhung san hô, cổ áo được tô điểm bằng viền ren tinh tế, màu hồng mềm mại và đường viền màu trắng tinh tế tương phản rất đẹp, cô khôn khéo giống như một học sinh trung học đi tới trước mặt anh.

Bàng Kinh Phú nhìn cô ngây thơ như vậy, sâu trong nội tâm giống như có cái gì bị đè nén đang dần dần được giải phóng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận