Chương 95

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 95

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cũng sắp hôn cậu ta luôn rồi!”

Anh ở sau lưng ghé sát tai cô, giận dữ mở miệng.

Điền Yên bị ép giữa cơ thể to lớn mạnh mẽ và cửa xe cứng rắn, không có một khe hở dư thừa nào. Cô nghiêng mặt sang bên, dồn dập thở dốc, thanh minh.

“Tôi không cố ý, là cậu ta đột nhiên đến gần tôi, tôi— A!”

Giày da của Bàng Kinh Phú giẫm lên bắp chân cô, dùng sức ấn mạnh xuống, anh dùng tay giữ cổ cô, không cho phép cô quỳ xuống.

Điền Yên đau đến kêu khóc, đầu gối nửa cong ép vào cửa xe, không còn sức nhấc lên. Cô đau đến sắp hỏng mất, móng tay cào trên kính cầu xin tha thứ: “Anh, anh! Anh tôi sai rồi!”

Lưu Hoành Dật bị dọa đến mức không dám xuống xe, anh ta thông qua tai nghe lắp ba lắp bắp hỏi Phó Hách Thanh đã xảy ra chuyện gì.

Bàng Kinh Phú bật tai nghe lên gầm thét: “Im miệng!”

Điền Yên càng khóc to hơn, Bàng Kinh Phú giơ chân lên, lần nữa giẫm lên đùi cô một cái!

“Khóc nữa đi, mẹ nó ông đây bẻ gãy cái chân này của em, để em khóc cho đủ!”

Cửa xe đóng lại, vách ngăn được kéo lên, không gian riêng tư khép kín trở thành địa bàn để Bàng Kinh Phú phát tiết phẫn nộ.

Anh kéo Điền Yên lên đùi, giơ bàn tay to đánh lên mông cô.

“Hết lần này đến lần khác, em cho là ông đây có bao nhiêu kiên nhẫn dạy em không được phép tiếp cận người đàn ông khác đây hả!”

Kèm theo đó là sức mạnh của từng cú đánh. Mỗi một tiếng chửi rủa tức giận của anh rơi xuống giống như đều hận không thể dùng hết sức đánh nát mông cô.

Cách lớp quần áo vừa dày vừa nặng, Điền Yên có thể cảm nhận được cảm giác tê dại truyền đến da mình. Bàng Kinh Phú kéo quần cô ra, để lộ hai bờ mông tròn trịa.

“Tôi biết sai rồi, anh, tôi thật… Tôi không dám nữa!”

Điền Yên nắm lấy cánh tay anh, nhưng lại bị anh túm lấy tóc, đầu đột nhiên bị kéo lên, cổ gần như chạm đến sau lưng.

Tư thế kỳ quặc khiến cô đau đến khóc lên, Điền Yên vừa cố gắng hết sức nâng cổ lên vừa khóc, da đầu như sắp bị kéo rách.

Ánh mắt im lặng chết chóc của Bàng Kinh Phú hung hăng dữ dằn, đột nhiên mất lý trí dọa sợ cô.

“Bàng tiên sinh…”

“Nếu em không phải đồ của ông đây, bây giờ tôi liền giết chết em!”

Anh vung tay xuống hất tóc cô ra, đầu Điền Yên đập vào ghế ngồi, tiếp theo Bàng Kinh Phú cúi người xuống đè cơ thể lên người cô, ép cô đến mức không thở nổi.

Anh cầm thứ gì đó, sau đó “bốp” một tiếng đánh lên mông cô.

“A a!”

Cơn đau nóng bỏng trong nháy mắt đốt cháy thần kinh nhạy cảm của Điền Yên, đánh liên tiếp hai ba cái, Điền Yên cuối cùng cũng phát hiện ra thứ anh đang cầm chính là một chiếc giày da.

Anh đang dùng giày da đánh mông cô.

“Đau quá! Dừng lại đi! Xin anh.”

Điền Yên muốn bò dậy, cô bị đánh đến mức không thể chống nổi cánh tay.

Đế giày da cứng rắn để lại dấu vết trên mông cô, dần dần đậm màu, tia máu dưới da từ từ tích tụ lại, số lần đánh càng ngày càng nhiều, bề mặt da thịt từ đỏ chuyển sang tím.

Cơn đau chồng lên nhau, những vết chích như kim đâm vào cơ thể cô, cảm giác nóng rát kèm theo vết rách trên da, ngay cả thở cũng sẽ cảm thấy đau đớn.

Điền Yên khóc đến hỏng mất. Cô đếm không hết số lần bị đánh, âm thanh dần dần yếu đi. Bên trong khoang xe chỉ còn lại tiếng giày da ‘bốp bốp’ vang dội, phần thịt đầy đặn trên mông bị đánh cho lắc lư hết lần này đến lần khác.

Cơn đau nhức dữ dội lại ngoan cố không cách nào thoát khỏi. Âm thanh Điền Yên khàn khàn, ngón tay tái nhợt kéo quần âu của anh, móng tay dùng sức quá nhiều đến mức cong lại.

Cô chống tay lên ghế ngồi, cơ thể vừa nhấc lên đã bị đánh ngã.

“Tha cho tôi đi… Tha cho tôi đi mà.”

Động tác của Bàng Kinh Phú gần như không ngừng nghỉ, tốc độ càng lúc càng nhanh.

Cánh tay của anh căng cứng vì dùng sức, sắc mặt u ám đến mức có thể vắt ra nước, giọng nói khàn khàn đầy uy hiếp: “Ông đây không tin, đánh như thế này em còn không nhớ được!”

Cái mông bị đánh rách da lộ ra tia máu rậm rạp chằng chịt và loang lổ, máu từ trong vết thương dính lên đế giày. Khi bị đánh giọt máu chảy ra càng ngày càng nhiều, cho đến khi chỗ vết thương kia dần dần trở nên lớn hơn.

Cái mông bị đánh đến chảy máu vẫn không thỏa mãn cho sự tàn bạo của anh, đánh hỏng bên phải thì anh lại đổi sang bên trái.

Bình luận (0)

Để lại bình luận