Chương 96

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 96

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cánh tay mạnh mẽ của Bàng Kinh Phú đè sống lưng yếu ớt của Điền Yên xuống, cố định cô ở một tư thế. Cảm giác khuất nhục đã bị anh đè nén một cách thô bạo.

Không biết xe đã chạy ở trên đường từ lúc nào. Điền Yên chôn mặt xuống ghế, không ngừng dùng hai tay ngăn cản, giày da trực tiếp đánh lên mu bàn tay cô, khiến cho cô đau đến mức không dám ngăn cản nữa.

Vài giọt máu chảy dọc theo mũi giày, máu trên mông chảy dọc theo rãnh mông và ngọn đồi sưng tấy ở hai bên, làm bẩn quần và xe của anh.

Cánh tay Bàng Kinh Phú rũ xuống, anh cầm giày da bỏ xuống mép ghế. Ánh mắt mất tập trung nhìn chằm chằm cái mông bị đánh đến tả tơi của cô, anh thở hổn hển chảy mồ hôi.

Mái tóc rối bù trên trán xõa xuống che kín đôi mày sắc bén hung hãn, ánh mắt từ từ tập trung lại, giống như cuối cùng anh cũng đã khôi phục trạng thái như cũ.

Người trên đùi bởi vì đau đớn mà run rẩy không cách nào dừng lại được. Mấy lần bị đánh đau muốn ngất đi, lại tỉnh dậy vì đau đớn.

Điền Yên trong tình trạng không chịu đựng nổi, tiếng khóc khàn khàn bởi vì sợ hãi run rẩy mà trở nên đứt quãng. Mỗi lần cô run rẩy, máu trên làn da rách nát lại chảy nhiều hơn.

Dáng vẻ mất khống chế của Bàng Kinh Phú khiến cho chính anh cũng phát hiện có cái gì không đúng, sau khi hồi phục tinh thần anh mới cảm thấy sợ.

Anh vứt đôi giày da trên tay đi, ngả người về phía sau, che trán như mất đi khí lực, vuốt mặt để cho bản thân bình tĩnh hơn một chút.

Bàng Kinh Phú tính toán thời gian, đã rất lâu anh không đi đến quán bar Lung Linh.

Thời điểm không quan hệ với Điền Yên, hầu như cứ cách mỗi hai ngày anh phải đi tìm người đấu võ.

Mà hôm nay, anh đã phát tiết toàn bộ khí lực và tinh lực lên người Điền Yên. Lúc này mới không làm tình với cô không bao lâu, tinh thần anh đã trở nên cáu kỉnh.

Bàng Kinh Phú biết rõ mới vừa rồi trong lòng mình có suy nghĩ— Anh thà đánh chết cô cũng không muốn lại bị cô điều khiển cảm xúc như vậy nữa.

“Đau không.”

Âm thanh anh khàn khàn giống như là một lưỡi dao thô ráp cọ sát vào mặt đá nhẵn, đứt hơi khàn tiếng mới thốt ra được những lời này.

Ngón tay tái nhợt cạ vào vết thương, xung quanh là vết máu màu tím rậm rạp chằng chịt, da thịt trở nên rất cứng rắn, giọt máu từ dưới da bị rách chảy ra ngoài.

Bởi vì sự đụng chạm của anh, Điền Yên run lợi hại hơn, cô huhu nghẹn ngào nói mình đau. Bàng Kinh Phú hỏi: “Lần sau còn dám không?”

“Không dám… Tôi sai rồi, anh đừng đánh tôi nữa.”

“Sai chỗ nào?”

Giọng điệu uy nghiêm như thói quen đặt mình vào vị trí người xét xử, lời khiển trách không chút thương cảm của thẩm phán cấp cao cũng đủ khiến người ta không thể không theo.

“Tôi không nên nói chuyện với người đàn ông khác, lần sau tôi sẽ không dám nữa.” Điền Yên khóc thút thít đứt quãng, mềm mại giống như mèo con mất đi tính công kích.

Quần Điền Yên bị cởi xuống lộ ra bắp chân phủ đầy vết bầm tím.

Chỗ bị giày da đánh trở nên sưng tấy.

Bàng Kinh Phú thoa thuốc cho cô, hai miệng vết thương này ít nhất phải hai tuần mới khép lại được.

“Trong nhà không có băng vệ sinh, dùng giấy vệ sinh được không.”

Lần đầu tiên Bàng Kinh Phú làm chuyện này, anh dùng giọng điệu bình tĩnh xen lẫn bối rối không biết phải làm sao.

Điền Yên nằm sấp trên giường, cô lầm bầm, tiếng khóc sụt sùi không ngừng.

Bàng Kinh Phú đi tới nâng cằm cô lên, nước mắt cô nhuộm ướt chăn nệm, anh nghe tiếng cô nghẹn ngào: “Tôi muốn về nhà… Anh trả lương để tôi dưỡng thương đi, tôi đau muốn chết rồi.”

“Lúc này mà còn không quên lấy tiền lương sao? Hôm nay tôi không đánh chết em là đã cho em mặt mũi rồi!”

Sống lưng yếu ớt của Điền Yên run lên vì tiếng nấc, màu phấn hồng nhuộm lên gò má.

Trong hốc mắt của Điền Yên chứa đầy giọt nước như trân châu, đôi mắt đen nhánh ngước mắt nhìn sự hung dữ của anh.

“Cảm ơn, cảm ơn Bàng tiên sinh đã không đánh chết tôi…”

Bàng Kinh Phú chợt đè đầu cô xuống.

May là ở dưới là chăn mềm mại, trừ bị nghẹt thở, lỗ mũi còn có chút đau nhức.

“Không muốn chết thì đừng dùng ánh mắt này nhìn tôi!”

“Ưm…”

Điền Yên khó chịu thở hổn hển, lực ép phía trên đầu càng ngày càng mạnh.

“Cũng không cho phép phát ra tiếng!”

Điền Yên vẫn luôn ở nhà của Bàng Kinh Phú cho đến khi vết thương hồi phục.

Bình luận (0)

Để lại bình luận