Chương 97

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 97

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bàng Kinh Phú không cho Điền Yên về nhà. Điền Yên không liên lạc được với Chu Song Sinh, cũng không nắm được tiến độ điều tra hiện tại của anh ta.

Cho đến một tuần sau, Lâm Nha gọi điện cho Điền Yên nói cô ấy gặp phải một người kỳ quái, gần đây cứ theo dõi cô ấy.

Điền Yên hỏi cô ấy đang ở đâu, Lâm Nha nói mình đang ở viện dưỡng lão.

Đã hai tiếng kể từ khi Bàng Kinh Phú ra khỏi nhà.

Để phòng ngừa vạn nhất, Điền Yên muốn báo trước cho Bàng Kinh Phú để tránh rước họa vào thân. Cô cầm điện thoại lên mới phát hiện, đến tận bây giờ cô cũng chưa có phương thức liên lạc của Bàng Kinh Phú.

Hai người gặp gỡ và liên lạc hoàn toàn là do anh chủ động, Bàng Kinh Phú có vô số biện pháp điều tra xem cô ở nơi nào, mà Điền Yên lại là người bị động, cô hoàn toàn không biết hành tung của anh.

Lúc đến viện dưỡng lão, Lâm Nha vừa ăn ở nhà ăn xong.

Điền Yên đến ngồi đối diện cô ấy, quay đầu tìm kiếm: “Người theo dõi em đâu?”

Lâm Nha đẩy chiếc cốc dùng một lần chứa nước ấm vừa mới nhận được về phía cô: “Hình như hôm nay người đó không có ở đây.”

“Em phát hiện bị theo dõi lúc nào vậy?”

“Cuối tuần trước, hai ngày người đó đều đến viện dưỡng lão chào hỏi em, còn hỏi em tên là gì. Vừa mới bắt đầu em nghĩ người đó là họ hàng của em, nhưng sau em đó hỏi hết mấy người hộ lý thì họ nói chưa từng thấy người nọ.”

“Nam hay nữ?”

“Nam, dáng vẻ chừng ba mươi.” Lâm Nha khoa tay múa chân: “Mặc áo khoác lông dê màu trắng, đeo kính gọng bạc, còn quàng khăn quàng cổ màu xanh lam, là một người đàn ông rất dịu dàng.”

Điền Yên suy tư một hồi, trong ấn tượng của cô không hề có người đàn ông nào như vậy.

“Vậy sao em lại biết người đó theo dõi em?”

Vẻ mặt Lâm Nha có chút không được tự nhiên: “Ở viện dưỡng lão chào hỏi thì cũng được đi. Ngày hôm qua em đến đường Hi Diệp làm thêm cũng thấy anh ta khiến cho em có chút cảm giác không thoải mái. Mặc dù luôn cười rất dịu dàng, nhưng trực giác nói cho em biết, anh ta không phải người tốt lành gì.”

“Anh ta đã nói gì với em?”

“Hỏi em tên gì, bao nhiêu tuổi, có phải làm việc ở đây không… Còn những lúc còn lại, lúc nào anh ta nhìn em cũng luôn cười, nhưng mỗi lần em thấy anh ta thì anh ta luôn ở phía sau lưng em!”

Chính điểm này khiến Lâm Nha cảm thấy không thoải mái.

Mặc dù hôm nay không phải là ngày mười lăm âm lịch, nhưng Lâm Nha vẫn đến viện dưỡng lão. Một mình đến đường Hi Diệp làm thêm khiến cô ấy có chút sợ hãi, lo lắng anh ta là kẻ buôn người. May mắn nơi này có nhiều người hơn một chút, nếu anh ta thật sự là người xấu cũng không dám tùy tiện ra tay với cô ấy.

Điền Yên hài lòng gật đầu: “Em cảnh giác thật đó.”

Lâm Nha cười hắc hắc: “Mấy chị y tá đều nói em ở một mình nên phải chú ý một chút, chị Điền cũng đã nói với em phải chú ý chút mà.”

“Vậy em có thể miêu tả cặn kẽ anh ta trông thế nào không?”

Chuyện này dường như đang làm khó cô ấy.

“Là một người đàn ông dịu dàng….”

Lâm Nha chuyển sang chuyện khác: “Nhưng mà anh ta lái một chiếc Volvo XC90 màu bạc, phanh xe màu đỏ, bánh xe và kính cửa đều đã được sửa chữa, nhìn khá là khiêm tốn. Biển số xe hỗn hợp màu xanh lá cây, nhưng ống xả thoát khí phía sau rõ ràng đều đã trải qua xử lý, tuyệt đối không chỉ là 2.0T(*).”

(*): là dung tích xi lanh của một chiếc ô tô, hay còn được gọi bằng một cái tên khác là số chấm trên động cơ. Con số này biểu thị thể tích xi lanh được tạo ra bởi piston khi đi từ điểm chết phía trên đến điểm chết phía dưới của động cơ ô tô

Điền Yên thiếu chút nữa đã quên cô ấy rất có hứng thú với xe sang.

“Em còn nhớ biển số xe của anh ta không?”

Lâm Nha lắc đầu.

“Em chỉ nhớ nhãn hiệu xe thôi à?”

Cô ấy gật đầu một cái.

“Nhìn anh ta rất có tiền nên em rất tò mò anh ta lái loại xe gì.”

Điền Yên không biết làm sao: “Vậy lần sau em nhất định phải nhớ biển số xe của anh ta, vẻ ngoài anh ta trông như thế nào, có thể thử chụp lén anh ta một tấm.”

“Được, em nhớ rồi!”

Nếu người đàn ông theo dõi Lâm Nha là người của Bàng Kinh Phú, vậy thì chứng minh Điền Yên vẫn bị anh hoài nghi, bây giờ cô không thể xem thường được.

Bình luận (0)

Để lại bình luận