Chương 101

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 101

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chất lỏng ấm áp nhuộm lên gò má, con ngươi đen sáng bóng tỏa sáng, đồng tử đầy mê hoặc.

Tóc mái ướt dính đầy lên mặt, vẻ đẹp mong manh vô lực tựa như nàng nhân ngư rơi vào tay ngư dân, vừa đúng lúc lộ ra một nỗi bi thương.

Bàn tay của Bàng Kinh Phú ở dưới nước xoa ngực cô, véo đầu vú đã bị anh đùa bỡn đến sưng đỏ.

Điền Yên nâng ngực mình lên, trong cổ họng phát ra tiếng nấc nghẹn, nước mắt lưng tròng đáng thương khóc lóc cầu xin: “Đau… Bàng tiên sinh, tôi đau.”

“Bị làm đau hay là đầu vú đau?”

Lời lăng nhục thẳng thừng thô lỗ, cây gậy va chạm vào chỗ sâu bên trong hoa tâm. Điền Yên phát ra một tiếng dâm đãng vô cùng uyển chuyển.

“A… Đầu vú đau, anh nhẹ một chút.”

Bàng Kinh Phú quỳ gối thẳng xuống, mực nước trong bồn tắm theo đó nâng lên.

Bàng Kinh Phú ôm eo Điền Yên nhấc phần thân trên của cô ra khỏi mặt nước, anh cúi người ngậm quả mơ sưng đỏ trước ngực vào miệng.

Sống lưng mềm mại chỉ có cánh tay anh chống đỡ, Điền Yên bị buộc phải ngước cổ, tóc bị nhấc lên khỏi mặt nước lơ lửng giữa không trung, cô giống như một nàng nhân ngư vừa ra khỏi mặt nước.

Làn da trắng nõn mềm mại được nhuộm một lớp ánh hồng dịu dàng, bị ngâm trong nước thật lâu giống như một quả mật đào chín.

Bàng Kinh Phú nằm trên ngực cô ăn vú, miệng anh hút thật mạnh vào, phát ra một tiếng ‘chụt’ thanh thúy.

Đầu vú bị lực hút mạnh càng trở nên sưng đỏ, mặt lưỡi thô ráp chạm vào đầu vú nhòn nhọn, liếm đến mức tê dại.

Điền Yên ôm cổ anh, không thể nhấc nổi eo lên cũng không thể ngẩng đầu lên. Cô nằm bò như hình người không xương, chỉ có thể lơ lửng giữa không trung mặc cho anh thưởng thức.

Đầu vú nhạy cảm bị kích thích và cây gậy cắm vào không ngừng nghỉ, tiểu huyệt phun ra bọt nước, khi rút ra hòa vào nước trong bồn tắm, càng cắm càng nhiều.

Âm thanh dương vật đẩy vào rút ra dưới nước bị cắt đứt, chỉ còn nghe thấy tiếng sóng lăn tăn trên mặt nước.

Làm tình khiến cô vừa thoải mái vừa mệt mỏi. Ở trong trung tâm bồn tắm, cô đổ mồ hôi còn nhiều hơn trước, cô choáng váng đến mức không biết khi nào mới kết thúc.

Theo số lần làm tình tăng lên, mỗi ngày Điền Yên đều trải qua trạng thái vô tri vô giác như vậy.

Sáng sớm, Bàng Kinh Phú lại phải ra ngoài.

Điền Yên bị âm thanh trong phòng thay đồ đánh thức.

Thấy anh phải ra ngoài, Điền Yên dùng hết sức lực kéo góc áo của anh lại.

Vạt áo khoác màu đen bị cô siết trong tay, Bàng Kinh Phú cảm nhận được lực cản nên quay đầu nhìn lại. Anh thấy cô rũ mí mắt, đầu óc không được tỉnh táo lắm, có cảm giác mong manh vì mệt nhọc quá độ, khuôn mặt trắng bệch như đồ sứ dễ bể vậy.

Bàng Kinh Phú không lên tiếng, yên tĩnh chờ cô mở miệng, anh cho rằng cô chỉ đang mộng du.

“Anh dẫn tôi ra ngoài với…” Giọng nói khô khốc của Điền Yên phát ra từ cổ họng, nghe có chút gắng sức: “Tôi muốn đi ra ngoài.”

Ánh mắt của Bàng Kinh Phú lộ ra sự hung dữ, chiếc áo sơ mi đen mặc trên người khiến khuôn mặt anh quá mức hung ác.

Điền Yên buông lỏng tay, vô lực rủ xuống mép giường.

“Đưa em đi ra ngoài làm gì?”

Âm thanh anh lạnh như muốn xuyên thấu xương: “Đưa em ra ngoài để em quyến rũ người đàn ông khác à?”

Cơ thể cao ngất của Bàng Kinh Phú đứng ở mép giường, sự tối tăm tàn bạo giống như một đám mây đen bao phủ xuống, bao quanh rất lâu khiến Điền Yên không thở nổi.

Chờ cô phục hồi tinh thần lại mới phát hiện Bàng Kinh Phú đã ra ngoài.

Bây giờ Điền Yên mới ý thức được cô đang bị giam lỏng.

Lúc Bàng Kinh Phú trở về, Điền Yên giống như một cô dâu mới về nhà vậy. Cô tung tăng tung tẩy chạy chân trần ra nghênh đón anh.

Anh lớn như vậy vẫn còn chưa từng được đón tiếp như vậy. Anh vừa mới chuẩn bị ôm cô thì thấy Điền Yên giơ ngón trỏ cho anh nhìn.

“Chảy máu.”

Ngón trỏ bị rạch một đường, máu vẫn chảy ra từng giọt.

Bàng Kinh Phú nắm ngón tay cô kiểm tra: “Làm sao vậy?”

“Gọt trái cây nên cắt trúng.” Điền Yên tủi thân bám lấy anh, túm lấy góc áo anh kể khổ.

Bàng Kinh Phú nâng mông cô lên, dùng tư thế bế một đứa trẻ bế cô lên. Sau khi vào phòng ngủ, anh lấy hòm thuốc ra sát trùng ngón tay của cô rồi dùng gạc quấn lại.

Vết thương chưa đến một centimet có phần giống dao trâu mổ gà, đầu ngón tay của Điền Yên bị bọc như thạch cao. Bàng Kinh Phú ôm chầm qua cổ cô hôn lên, miệng lưỡi hòa hợp, đẩy và vận chuyển nước bọt vào miệng cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận