Chương 102

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 102

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Điền Yên ăn khổ, sức lực không thể chối từ buộc cô không thể không nuốt xuống. Đầu lưỡi lớn đưa vào quét sạch miệng cô, chiếm lấy không gian và dưỡng khí. Chẳng bao lâu sau, Điền Yên đã bị hôn đến mức thở hồng hộc.

Cô đỏ mặt vùi trong ngực anh thở dốc, Bàng Kinh Phú vuốt mái tóc dài dán sát sau lưng cô. Giọng nói của anh dịu dàng như còn sót lại nhiệt độ trong miệng từ nụ hôn lưỡi vừa rồi.

“Lần sau cẩn thận một chút, vụng về giống như kẻ vô dụng vậy.”

Mặc dù biết là anh đang an ủi, nhưng Bàng Kinh Phú căn bản không có một chút tế bào dịu dàng nào.

Ngày hôm sau Bàng Kinh Phú trở về. Điền Yên đi tắm bị trẹo chân, mắt cá chân sưng như cái bánh màn thầu.

Anh kêu Lưu Hoành Dật mua dầu hoa hồng đem tới nhà.

Phá vỡ quy tắc không bao giờ được phép mang dép trong nhà, Điền Yên mua một đôi dép lông màu hồng chống trượt.

Ngày thứ ba, Điền Yên bị đụng đầu, eo xanh một mảng. Hỏi cô tại sao bị đụng đầu, cô nói mình ngủ trên ghế sô pha vô tình lăn xuống đụng vào bàn trà nhỏ.

Ngày thứ tư, Điền Yên bị đụng sưng đầu. Cô nói điện thoại vô tình rơi xuống dưới tủ, lúc nhặt điện thoại thì đụng phải.

Ngày thứ năm.

Bàng Kinh Phú đưa Điền Yên ra ngoài.

Anh ngược lại muốn nhìn một chút, hôm nay Điền Yên còn có thể bị thương hay không.

Bàng Kinh Phú nghi ngờ chuyện bị thương của Điền Yên, nhưng không biết những thứ này đều là Điền Yên cố ý đụng đầu, cô tự tạo ra vết thương trên người mình trong bốn ngày qua. Cuối cùng mới có thể khiến Bàng Kinh Phú dao động.

Điền Yên lợi dụng tình cảm của Bàng Kinh Phú đối với cô, trong mắt Điền Yên, Bàng Kinh Phú giống loại đàn ông cực đoan, ghen tị và nhỏ nhen. Anh không nhịn được khi đồ của mình bị phá hư.

Đánh giá từ thái độ của Bàng Kinh Phú từ việc anh giam lỏng cô, cô chính là đồ thuộc về anh, báu vật độc nhất vô nhị.

Ngày hôm đó ra ngoài, Bàng Kinh Phú đưa Điền Yên đến khu bắc số 113 của khu vũ trang cũ. Tại đây, Điền Yên phát hiện ra dây chuyền lắp ráp nơi anh đang sản xuất vũ khí với quy mô lớn và nhà máy hóa chất quân sự khiến cô tê dại cả da đầu vì kinh hãi.s

Bên trong nhà máy to lớn, từng dây chuyền sản xuất kéo dài vô tận giăng khắp nơi, bày các linh kiện kim loại và thiết bị cơ khí.

Các công nhân mặc thiết bị bảo hộ chuyên nghiệp, tay cầm dụng cụ. Tia lửa hàn lập loè, đinh ốc nhỏ bé kết nối với tấm kim loại, mỗi một động tác đều hoàn mỹ có thứ tự.

Cánh tay máy móc di chuyển linh hoạt trong không khí, đưa tấm kim loại vào máy công cụ phát ra tiếng ồn chói tai.

Tia lửa bắn tung tóe giữa các miếng kim loại, giống như viên đạn xuyên thấu thiêu đốt da thịt. Dây chuyền lắp ráp làm việc không biết mệt mỏi, chế tạo ra vô số vũ khí chết người.

Trong không khí tràn ngập mùi kim loại và mùi hàn gay mũi. Điền Yên khó chịu muốn nôn mửa.

Bên cạnh nhà máy là một phòng thử nghiệm khép kín, dùng để kiểm tra hiệu suất và độ chính xác của súng ống. Mùi thuốc súng nồng đậm đến mức gần như chấn động màng nhĩ. Tiếng súng không ngừng vang lên, tim Điền Yên dập dồn, chỉ đứng trước cửa nhà máy, nhìn cảnh tượng bên trong phòng thử nghiệm qua tấm kính thủy tinh trong suốt cũng cảm thấy giác quan muốn tan vỡ.

Phó Hách Thanh đi ra khỏi phòng thử nghiệm, khi cánh cửa mở ra phát ra một tiếng nổ đinh tai nhức óc.

Trong góc có một tấm bọc thép chống nổ để kiểm tra xem sức mạnh của từng mẻ thuốc nổ có đạt tiêu chuẩn hay không.

Phó Hách Thanh thấy người đứng phía sau Bàng Kinh Phú mặt mũi trắng bệch, dáng vẻ như bị giật mình quá mức.

“Lão đại, nhóm đầu tiên đã chế tạo xong, đang được chất hàng và chuyển đến cảng thứ ba. Dự kiến có thể thuận lợi đến Anh quốc vào tuần thứ hai.”

“Tiền đã đến chưa?”

“Đã đến.” Phó Hách Thanh lấy điện thoại ra bấm vào tài khoản, hóa đơn hai trăm triệu chia ra chảy vào hơn hai trăm tài khoản ở nước ngoài theo từng đợt.

Trên mặt Bàng Kinh Phú hiếm thấy lộ ra nụ cười thỏa mãn.

“Nói với người của Tứ Phương Trai, mỗi người năm triệu, người nào cũng có phần.”

“Vâng.”

Điền Yên quay lại xe, sắc mặt cô tái nhợt, môi hơi run rẩy, tay trái nắm lấy cổ tay phải của mình để tỉnh táo lại, nhưng phát hiện ngay cả ngón tay đều đang run rẩy.

Điền Yên căng thẳng cầm cốc giữ nhiệt lên, cố gắng mở nắp, nước ấm tràn ra bắn vào quần cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận